Đọc: Sáng Thế Ký 11:1-9

1Bấy giờ cả thế giới đều có cùng một ngôn ngữ và dùng chung các ngôn từ. 2Từ phương Đông, họ ra đi và gặp một đồng bằng trong đất Si-nê-a và định cư tại đó. 3Họ nói với nhau: “Nào, chúng ta hãy làm gạch và nung trong lửa.” Thời đó, người ta dùng gạch thay cho đá, và nhựa chai thế cho hồ. 4Họ còn nói: “Nào, chúng ta hãy xây cho mình một thành và dựng một tháp có đỉnh cao đến tận trời để chúng ta được nổi danh và không bị tản lạc khắp trên mặt đất.” 5Đức Giê-hô-va ngự xuống để xem thành và tháp mà con cái loài người đang xây dựng. 6Đức Giê-hô-va phán: “Nầy, chúng cùng một dân tộc, chung một ngôn ngữ. Chúng mới khởi công mà đã như thế thì về sau sẽ không có việc gì chúng đã hoạch định mà không làm được. 7Thôi! Chúng Ta hãy xuống, làm lộn xộn tiếng nói của chúng, để chúng không hiểu được tiếng nói của nhau.” 8Rồi từ nơi đó, Đức Giê-hô-va làm cho loài người tản ra khắp trên mặt đất, và họ ngưng công việc xây cất thành. 9Bởi vậy, chỗ đó được gọi là Ba-bên, vì tại đó Đức Giê-hô-va làm lộn xộn tiếng nói của cả thế giới, và từ đây Ngài làm cho loài người tản ra khắp mặt đất.

Đọc: Sáng Thế Ký 11:30

30Sa-rai hiếm muộn, không có con.

Đọc: Sáng Thế Ký 12:1-4

1Đức Giê-hô-va phán với Áp-ram: “Hãy ra khỏi quê hương, bà con thân tộc và nhà cha của con để đi đến vùng đất Ta sẽ chỉ cho con. 2Ta sẽ làm cho con thành một dân lớn, Ta sẽ ban phước cho con, Làm rạng rỡ danh con, Và con sẽ thành một nguồn phước. 3Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước con, Nguyền rủa kẻ nào nguyền rủa con; Mọi dân trên đất Sẽ nhờ con mà được phước.” 4Áp-ram ra đi theo lời Đức Giê-hô-va đã phán bảo; Lót cùng đi với ông. Áp-ram được bảy mươi lăm tuổi khi rời Cha-ran.

Lật lại những trang đầu của Kinh Thánh, chúng ta thấy một vòng lặp đi lặp lại bi thảm. Chúa tạo dựng một thế giới “rất tốt lành”, nhưng con người luôn khước từ đường lối của Ngài. Từ sự bất tuân trong vườn Ê-đen làm rạn nứt mối quan hệ với Chúa, đến lòng kiêu ngạo ngoài đồng khiến huynh đệ tương tàn. Sự nổi loạn của chúng ta ngày càng lan rộng, đến mức Chúa phải dùng trận lụt để thanh tẩy mặt đất. Nhưng ngay cả sau đó, người công chính nhất là Nô-ê cũng sa đọa cho thấy mầm mống tội lỗi vẫn bám rễ sâu trong lòng người.

Dù vậy, xuyên suốt câu chuyện về sự sa ngã của chúng ta, Đức Chúa Trời không bao giờ để con người chìm trong vô vọng. Ngài luôn bày tỏ một tia hy vọng qua lời hứa: lời hứa về một Đấng sẽ giày đạp đầu con rắn, lời hứa qua chiếc cầu vồng rằng Ngài sẽ bảo tồn thế gian cho công cuộc cứu chuộc. Và giờ đây, tại Ba-bên, sự nổi loạn của nhân loại đạt đến đỉnh điểm. Con người hiệp nhất để xây một ngọn tháp, không phải để tôn vinh Chúa, mà để tự tôn vinh mình. Đó là công trình vĩ đại nhất của nỗ lực tự cứu mình, và kết cục vẫn như cũ: không phải vinh quang, mà là sự hỗn loạn và tan lạc. Thế giới chúng ta tạo ra chỉ có thế. Liệu còn hy vọng nào chăng?

Lời kêu gọi dành cho Áp-ra-ham trong Sáng-thế Ký 12 chính là bản lề xoay chuyển cả lịch sử nhân loại, là câu trả lời dứt khoát của Đức Chúa Trời cho vòng lẫn quẫn thất bại của chúng ta. Loài người đã luôn cố xây con đường từ đất đến trời, nhưng công trình đó đã sụp đổ trong sự son sẻ—một hình ảnh được khắc họa qua bà Sa-rai, người “không có con”.

Và chính ngay trong sự vô vọng cùng cực đó, Đức Chúa Trời đã phán. Câu trả lời của Ngài không phải là một công trình vĩ đại hơn, mà là một con người và một lời hứa. Thành phố của Con Người, được xây từ dưới đất lên, đã thất bại. Giờ đây, Đức Chúa Trời bắt đầu xây dựng Thành phố của Ngài, từ trên trời xuống. Lời gọi này chính là con đường mà Đấng Cứu Chuộc sẽ đến, và là cách để phước hạnh của Chúa lan tỏa đến muôn dân đang tan lạc trên khắp đất.


Suy Gẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện:

Khi chúng ta chấm dứt hành trình 10 tuần qua 11 đoạn đầu của Sáng-thế Ký, hãy dành thì giờ để suy ngẫm về bức tranh toàn cảnh mà Chúa đã bày tỏ.

  1. Nhìn Lại Quá Khứ: Xuyên suốt câu chuyện từ Vườn Ê-đen đến tháp Ba-bên, điều sâu sắc nhất bạn học được về bản tánh của Đức Chúa Trời là gì? Và bạn nhận ra điều gì về bản chất của con người—vừa mang phẩm giá cao quý của hình ảnh Chúa, vừa có khuynh hướng nổi loạn sâu xa?
  2. Nhìn vào Nội Tâm: Chúng ta đã thấy con người nhiều lần nỗ lực sống theo ý riêng và tự xây dựng vương quốc cho mình. Loạt bài này đã soi rọi vào lĩnh vực nào trong cuộc sống cá nhân bạn, thách thức bạn ngưng việc “xây tháp” cho riêng mình để có thể tin cậy hơn vào lời hứa và sự dẫn dắt của Chúa?
  3. Nhìn Lên Cầu Nguyện: Giữa những thất bại của con người, câu trả lời của Chúa luôn là lời hứa thành tín của Ngài, và mọi lời hứa ấy đều được ứng nghiệm trọn vẹn nơi Chúa Jêsus. Hãy dâng lên Chúa lời tạ ơn vì sự kiên nhẫn và ân điển của Ngài. Hãy cảm tạ Ngài vì lời hứa về một Đấng Cứu Thế (Sáng-thế Ký 3:15), lời hứa bảo tồn sự sống (Sáng-thế Ký 9), và lời hứa về một phước hạnh toàn cầu được bắt đầu nơi Áp-ra-ham và hoàn tất một cách mỹ mãn nơi Chúa Jêsus Christ.