Đọc: Sáng Thế Ký 11:1-9
1Bấy giờ cả thế giới đều có cùng một ngôn ngữ và dùng chung các ngôn từ. 2Từ phương Đông, họ ra đi và gặp một đồng bằng trong đất Si-nê-a và định cư tại đó. 3Họ nói với nhau: “Nào, chúng ta hãy làm gạch và nung trong lửa.” Thời đó, người ta dùng gạch thay cho đá, và nhựa chai thế cho hồ. 4Họ còn nói: “Nào, chúng ta hãy xây cho mình một thành và dựng một tháp có đỉnh cao đến tận trời để chúng ta được nổi danh và không bị tản lạc khắp trên mặt đất.” 5Đức Giê-hô-va ngự xuống để xem thành và tháp mà con cái loài người đang xây dựng. 6Đức Giê-hô-va phán: “Nầy, chúng cùng một dân tộc, chung một ngôn ngữ. Chúng mới khởi công mà đã như thế thì về sau sẽ không có việc gì chúng đã hoạch định mà không làm được. 7Thôi! Chúng Ta hãy xuống, làm lộn xộn tiếng nói của chúng, để chúng không hiểu được tiếng nói của nhau.” 8Rồi từ nơi đó, Đức Giê-hô-va làm cho loài người tản ra khắp trên mặt đất, và họ ngưng công việc xây cất thành. 9Bởi vậy, chỗ đó được gọi là Ba-bên, vì tại đó Đức Giê-hô-va làm lộn xộn tiếng nói của cả thế giới, và từ đây Ngài làm cho loài người tản ra khắp mặt đất.
Đọc: Công Vụ 2:1-13
1Đến ngày lễ Ngũ Tuần, các môn đồ nhóm họp tại một chỗ. 2Thình lình, có tiếng động từ trời đến như tiếng gió thổi ào ào, đầy khắp nhà môn đồ ngồi. 3Các môn đồ thấy những lưỡi như lưỡi lửa xuất hiện, tản ra và đậu trên mỗi người trong họ. 4Tất cả đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh, bắt đầu nói các ngôn ngữ khác, theo như Thánh Linh cho họ nói. 5Bấy giờ có những người Do Thái sùng đạo từ các dân trong thiên hạ về, đang lưu trú tại Giê-ru-sa-lem. 6Khi nghe tiếng ấy, dân chúng kéo đến và sửng sốt vì mỗi người đều nghe các môn đồ nói tiếng bản xứ của mình. 7Họ rất ngạc nhiên và hỏi nhau: “Tất cả những người đang nói đó không phải là người Ga-li-lê sao? 8Vậy sao mỗi người chúng ta đều nghe họ nói tiếng bản xứ của mình? 9Nào người Bạt-thê, Mê-đi, Ê-la-mít, kẻ ở tại Mê-sô-pô-ta-mi, Giu-đê, Cáp-pa-đốc, Pông, A-si-a, 10Phi-ri-gi, Pam-phi-ly, Ai Cập, các vùng thuộc Li-by gần Sy-ren; nào du khách từ Rô-ma đến, 11cả người Do Thái hoặc người theo đạo Do Thái, người Cơ-rết và Ả-rập nữa, chúng ta đều nghe họ dùng ngôn ngữ chúng ta mà nói về những việc quyền năng của Đức Chúa Trời.” 12Mọi người đều kinh ngạc và bối rối, nói với nhau: “Việc nầy có nghĩa gì?” 13Nhưng có kẻ lại chế giễu rằng: “Họ say rượu mới rồi đó.”
Câu chuyện về sự chia rẽ ở Ba-bên lại được đảo ngược một cách diệu kỳ hàng thế kỷ sau trên đường phố Giê-ru-sa-lem. Tại Ba-bên, con người cố gắng leo lên trời bằng chính sức mình. Tại Lễ Ngũ Tuần, Đức Chúa Trời lại giáng xuống con người qua Đức Thánh Linh. Kết quả của Ba-bên là sự hỗn loạn. Kết quả của Lễ Ngũ Tuần là sự thông hiểu diệu kỳ. Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên; đây là cách Chúa hóa giải lời rủa sả năm xưa.
Tại Ba-bên, những người cùng một ngôn ngữ bỗng dưng không hiểu nhau nữa. Tại Lễ Ngũ Tuần, những người từ rất nhiều dân tộc khác nhau—Bạt-thê, Mê-đi, Ê-lam—bỗng dưng lại có thể nghe các sứ đồ giảng Tin Lành bằng chính tiếng mẹ đẻ của mình. Sứ đồ Lu-ca đã liệt kê một danh sách dài các dân tộc, như một “Bảng Kê Các Dân Tộc”[1] mới, để cho thấy sự kết nối trực tiếp với Sáng Thế Ký. Ông muốn chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời đang hàn gắn lại sự chia rẽ mà tội lỗi đã gây ra. Sự kiêu ngạo ở Ba-bên dẫn đến sự xa cách. Ân điển của thập tự giá tại Lễ Ngũ Tuần dẫn đến sự thông công.
Và câu trả lời của Chúa cho chia rẻ trong nhân loại chính là Phúc Âm. Qua Chúa Jêsus Christ, những bức tường ngăn cách của sự thù địch đã bị phá đổ. Hội Thánh được kêu gọi để trở thành một “thành phố từ thiên quốc” ngay giữa những thành phố của con người, một nơi mà sự hiệp nhất đã mất ở Ba-bên được tìm lại. Cộng đồng mới này không dựa trên chủng tộc hay ngôn ngữ, mà dựa trên đức tin chung nơi Đấng Christ. Đây là hình ảnh báo trước về thành Giê-ru-sa-lem Mới, nơi mọi người “từ mọi chi tộc, ngôn ngữ, dân tộc và quốc gia” sẽ cùng nhau quy tụ, không phải để làm rạng danh mình, mà để ca ngợi danh Chiên Con.
Suy ngẫm, Chia sẻ & Cầu nguyện: Hậu quả của Ba-bên là sự chia rẽ. Phước hạnh của Lễ Ngũ Tuần là sự thông hiểu và hiệp nhất trong Đấng Christ. Trong cuộc sống của mình, bạn có thể làm gì để trở thành người mang đến sự hiệp nhất, để bắc cầu nối giữa những người khác biệt với mình không? Hãy cầu xin Chúa dùng bạn để hàn gắn những chia rẽ ngay trong cộng đồng của bạn.
[1] Sáng Thế Ký đoạn 10 liệt kê 70 con cháu của Nô-ê, tên của các nước thời cổ đại
Hồng Lê.
Ở đâu cũng có sự đổ vỡ chia rẽ dù nhỏ hay lớn , dù con ở “trong đạo “hay “ngoại đạo”! Cầu xin chúa giúp con bỏ cái tôi của mình xuống và sống hòa đồng với mọi người. Cố gắng vun đắp mối liên hệ của những người xung quanh với tình thương theo lời Chúa trong mọi hoàn cảnh nếu có thể! Xin Chúa giúp con lắng nghe nhiều hơn là nói! 🙏.
Anh Phán: Cảm tạ Chúa khi con nói để tôn vinh chính mình, tiếng nói trở nên rối loạn. Khi con và anh em nói để tôn vinh Đức Chúa Trời, tiếng nói trở nên quyền năng hiệp một.
Sự khác biệt nằm trong động cơ từ trong tấm lòng. Cầu xin Chúa cho con biết gìn giữ lòng mình 🙏
Bài của cô Dung (thầy Thuận)
Lạy Chúa,
Tạ ơn chúa đã ban cho con người chúng con có tiếng nói để có thể nghe được tiếng Chúa, thưa chuyện với Chúa và nói chuyện với nhau.
Nhưng thật là buồn, dẫu những người có cùng chủng tộc, văn hóa, ngôn ngữ … nhưng lại không thể hiểu nhau!
Chỉ khi có cùng Một Tình yêu của Chúa, một Đức Thánh linh thì chúng con mới thật sự hiểu nhau, thông cảm cho nhau, tha thứ nhau. Như bài tỉnh nguyện hôm nay viết: “ Ân điển của thập tự giá tại Lễ Ngũ Tuần dẫn đến sự thông công.”
Nguyện xin Chúa dùng con- là người đã kinh nghiệm sự ngọt ngào của niềm vui lớn lao là được trở lại với Đức Chúa Trời của con- để cầu thay cho anh em chúng con khi có điều gì gây bất hòa, nghi ngờ nhau. Xin Chúa ban cho con ơn “ làm cho người hòa thuận” bởi con là con của Đức Chúa Trời.
In Christ’s Love