Đọc: Sáng-thế Ký 6:8-9

8Nhưng Nô-ê được ơn trước mặt Đức Giê-hô-va. 9Đây là dòng dõi của Nô-ê. Trong thế hệ mình, Nô-ê là một người công chính và trọn vẹn; ông cùng đi với Đức Chúa Trời.

Đọc: Rô-ma 3:10-12, 23

10như có lời chép: “Chẳng có một ai công chính cả, Dù một người cũng không. 11Chẳng có một người nào hiểu biết, Chẳng có một người nào tìm kiếm Đức Chúa Trời. 12Tất cả đều lầm lạc, đều trở nên vô ích; Chẳng có một ai làm điều lành, Dù một người cũng không.”

23vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất vinh quang của Đức Chúa Trời

Sau lời chẩn đoán kinh hoàng và những giọt lệ đau đớn, chúng ta đứng giữa đống tro tàn của một thế giới đã bị kết án. Án đã tuyên. Cõi lòng con người là một suối nguồn nhiễm độc, và công lý đòi hỏi một trận lụt thanh tẩy. Lẽ ra không một ai được sống sót.

Và rồi, một câu nói thách thức mọi logic vang lên: “Nhưng Nô-ê được ơn trước mặt Đức Giê-hô-va.” Nó lơ lửng giữa không trung, một ngoại lệ vô cớ gây choáng váng trước mọi quy luật tuyệt đối. Trí óc chúng ta, vốn quen với phép tính sòng phẳng của sự hơn-thiệt, lập tức cuống cuồng đi tìm một lý do. Chúng ta vồ lấy câu tiếp theo—”Nô-ê là một người công chính“—và thở phào nhẹ nhõm. À, chúng ta nghĩ, thì ra đây không phải là một ngoại lệ. Đây là một cuộc trao đổi. Sự ưu ái của Đức Chúa Trời là phần thưởng cho sự tốt lành của Nô-ê.

Nhưng từ “ơn” được dùng ở đây (“chen” trong tiếng Hê-bơ-rơ) là ân điển—và chúng ta không được phép thuần hóa nó. Đây không phải là sự ghi nhận sòng phẳng của ông chủ dành cho người đầy tớ trung thành. Nhưng là sự tha thứ vô cớ, gây sốc mà một vị vua ban cho kẻ phản bội giữa một thành trì phản loạn. Một ân điển phi lý theo logic của thế gian; gần như bất công. Đó không là phản ứng trước đức hạnh tiềm ẩn nào đó trong con người; nhưng là một quyết định tối thượng khởi phát duy nhất từ tấm lòng của Chúa.

Đây chính là cuộc cách mạng đảo lộn mọi nền tảng tôn giáo của con người: câu 8 được viết trước vì không phải là kết quả của câu 9, mà là nguyên nhân của nó. Không phải Nô-ê công chính để rồi ông được ơn. Ông đã được ơn, và vì thế ông trở nên công chính. Giữa đống đổ nát của một thế giới sắp bị san bằng, vị Kiến Trúc Sư Thiên Thượng đặt tay Ngài trên một hòn đá—không phải vì nó hoàn hảo, mà đơn giản vì Ngài đã chọn nó. Trên hòn đá duy nhất, không xứng đáng này, Ngài sẽ xây dựng lại. Ân điển không phải là việc Đức Chúa Trời đáp lại trước sự tốt lành của chúng ta. Nhưng là nguồn cội vô cớ, đầy choáng váng và vinh hiển của chính sự tốt lành đó.

Suy Ngẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Sự kiêu ngạo của chúng ta luôn đòi hỏi một lý do cho sự ưu ái của Chúa. Nhưng thật ra ân điển của Ngài đến trước sự công chính của chúng ta—nó là nguyên nhân chứ không phải phần thưởng! Điều này thách thức sự hiểu biết của bạn về mối liên hệ với Chúa như thế nào? Hãy tạ ơn Ngài vì ân điển phi lý đã chọn bạn không phải vì bạn tốt, mà để khiến bạn trở nên tốt.