Đọc: Sáng-thế Ký 6:6-8, 11-13; 7:17-23

6Ngài lấy làm tiếc vì đã tạo dựng loài người trên mặt đất, và đau buồn trong lòng. 7Đức Giê-hô-va phán: “Ta sẽ xóa sạch khỏi mặt đất loài người mà Ta đã tạo dựng, từ loài người cho đến loài súc vật, loài bò sát, loài chim trời, vì Ta lấy làm tiếc đã dựng nên chúng.” 8Nhưng Nô-ê được ơn trước mặt Đức Giê-hô-va… 11Thế gian bấy giờ đều bại hoại trước mặt Đức Chúa Trời và đầy dẫy điều hung bạo. 12Đức Chúa Trời nhìn xem thế gian, thấy chúng bại hoại, vì mọi người trên đất đều theo lối sống băng hoại. 13Đức Chúa Trời phán với Nô-ê: “Ta đã quyết định tận diệt mọi người, vì do chúng mà thế gian đầy dẫy điều hung bạo. Nầy, Ta sẽ tiêu diệt chúng khỏi mặt đất.

17Nước lụt phủ mặt đất suốt bốn mươi ngày. Nước dâng cao nâng chiếc tàu lên khỏi mặt đất. 18Nước cứ lớn, dâng rất cao trên mặt đất và chiếc tàu nổi trên mặt nước. 19Nước càng dâng cao trên đất, cao đến nỗi tất cả những ngọn núi cao dưới bầu trời đều bị ngập. 20Nước phủ cao hơn các đỉnh núi đến bảy mét rưỡi. 21Tất cả các loài xác thịt sống động trên mặt đất đều bị tiêu diệt, từ chim chóc, gia súc, thú rừng, loài bò lúc nhúc trên mặt đất, cho đến loài người. 22Tất cả các loài có hơi thở trong lỗ mũi, tức là các loài sống trên đất liền, đều chết hết. 23Ngài đã diệt sạch mọi sinh vật trên mặt đất, từ loài người cho đến loài thú, loài bò sát, và loài chim trời. Tất cả đều bị quét sạch khỏi đất, chỉ còn lại Nô-ê và các loài ở với ông trong tàu mà thôi.

Chúng ta bị kẹt trong nghịch lý: Một mặt, chúng ta than trách một Đức Chúa Trời dường như im lặng trước bất công, nhưng mặt khác, chúng ta lại kinh hãi trước một Đức Chúa Trời phán xét sự bất công đó bằng trận lụt kinh hoàng. Chúng ta muốn có một Đức Chúa Trời nhân từ và một Đức Chúa Trời công chính, nhưng không biết làm sao Ngài có thể là cả hai. Nhưng câu chuyện về trận lụt này không bắt đầu bằng cơn thịnh nộ của dòng nước, mà bằng những giọt lệ của chính Đức Chúa Trời.

Trước khi giọt mưa đầu tiên rơi xuống, thế gian đã ngập chìm trong nỗi sầu thiên thượng. Kinh Thánh cho chúng ta biết Đức Chúa Trời “tiếc nuối” và Ngài “đau buồn trong lòng“. Đây không phải là sự thất vọng của một vị vua chừng mực; đây là nỗi thống khổ đau thương khi một người yêu đã tự nguyện trói buộc trái tim mình vào trái tim của người mình yêu. Từ khi sáng tạo quyền tự chủ, Ngài đã chấp nhận rằng sự phản nghịch của chúng ta chắc chắn sẽ giày vò chính Ngài. Đó là sự ràng buộc khủng khiếp mà Ngài tự gánh lấy, như người làm cha làm mẹ mà lòng phải tan nát cùng con.

Lời Kinh Thánh hé lộ bí mật này. Từ ngữ Hê-bơ-rơ về “nỗi đau” của Đức Chúa Trời cũng chính là từ ngữ mô tả sự thống khổ trong lời rủa sả nơi Vườn Ê-đen: nỗi đau khi sinh nở, nỗi đau của sự lao nhọc. Đức Chúa Trời không giáng xuống một cơn thịnh nộ khi Ngài xa lạ về nỗi đau; Ngài đang hấp thụ vào chính trái tim mình nỗi thống khổ mà chính chúng ta tội lỗi chúng ta đã gieo rắc. Sự tự hủy của thế gian đã trở thành nỗi giày vò trong chính riêng Ngài.

Nhìn qua lăng kính của những giọt lệ này, trận lụt bỗng trở thành một điều khác hẵn. Nó không phải là cơn thịnh nộ trên vũ trụ, mà là một cuộc giải phẩu kinh hoàng. Đó là công việc đầy đau đớn của một vị Đại Y Sĩ mà đôi tay run rẩy vì sầu não khi Ngài cắt bỏ khối u ác tính để cứu lấy chính con mình. Điều trông giống như cơn giận lớn thực ra là một tình yêu mãnh liệt đến mức phải làm tổn thương để chữa lành. Mục đích của trận lụt không phải là hủy diệt, mà là một nỗ lực bảo tồn trong tuyệt vọng.

Chiếc tàu là bằng chứng. Đó là con thuyền ân điển nổi trên dòng nước phán xét, một dấu hiệu cho thấy ý định sau cùng của vị Y Sĩ không phải là giết chóc, mà là cứu chữa. Đó là một lời hứa rằng trái tim Ngài, dù tan nát, vẫn được thúc đẩy bởi một tình yêu mà rốt cuộc, sẽ gìn giữ được tương lai.

Suy Ngẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Chúng ta khao khát một Đức Chúa Trời có tình yêu luôn hiền dịu. Nhưng hình ảnh Đức Chúa Trời là một vị Đại Y Sĩ—mà tình yêu của Ngài tuyệt đối đến mức đôi khi thật đáng sợ—thay đổi cách bạn chịu đựng những thử thách của riêng mình và nỗi đau của thế gian như thế nào? Hãy cầu nguyện, không phải để có một Đức Chúa Trời hiền lành dễ bảo, mà để có can đảm tin cậy vào tình yêu cứu rỗi đàng sợ của Ngài, ngay cả khi ta cảm nhận được lưỡi dao mổ của Ngài kề bên.