Đọc: Sáng-thế Ký 6:1-7

1Loài người bắt đầu gia tăng trên mặt đất và sinh ra nhiều con gái. 2Các con trai của Đức Chúa Trời thấy con gái loài người xinh đẹp thì cưới những người nào họ chọn để làm vợ. 3Đức Giê-hô-va phán: “Thần Ta sẽ không ngự trị mãi trong loài người vì họ chỉ là xác phàm, đời người sẽ chỉ còn một trăm hai mươi năm mà thôi.” 4Vào thời bấy giờ và sau đó có những người khổng lồ xuất hiện trên mặt đất, vì con trai Đức Chúa Trời ăn ở với con gái loài người rồi sinh con cái. Đó là những anh hùng thuở xưa, là những người danh tiếng. 5Đức Giê-hô-va thấy sự gian ác của loài người lan tràn trên mặt đất và chúng chỉ luôn toan tính những mưu đồ xấu xa, 6thì Ngài lấy làm tiếc vì đã tạo dựng loài người trên mặt đất, và đau buồn trong lòng. 7Đức Giê-hô-va phán: “Ta sẽ xóa sạch khỏi mặt đất loài người mà Ta đã tạo dựng, từ loài người cho đến loài súc vật, loài bò sát, loài chim trời, vì Ta lấy làm tiếc đã dựng nên chúng.”

Đọc những trang đầu của Kinh Thánh như xem bi kịch về một cuộc soán ngôi. Thuở ban đầu trong Vườn Ê-đen, tội lỗi chỉ là một kẻ ngoại xâm xúi giục mưu phản, một con rắn thì thầm lời lẽ bất trung từ trên cành cây. Đối với A-đam và Ê-va, cám dỗ vẫn còn là một thế lực bên ngoài đang vây hãm một thành trì của sự thiện lành. Nhưng đến đời con họ là Ca-in, kẻ thù không chỉ rình rập ngoài cổng thành; nó đã xâm nhập nội đô. Kinh Thánh nói về một thế lực đen tối đang “rình rập ngoài cửa,” một con thú khao khát chiếm hữu. Trận chiến đã di chuyển từ khu vườn vào đến chốn thâm cung của cõi lòng.

Khi ta đọc đến đời Nô-ê, cuộc chiến đã kết thúc, và thành trì đã hoàn toàn thất thủ. Con thú không còn rình rập nữa; nó đã hiên ngang ngự trên ngai vàng. Vị Vua Chân Chính đã bị truất phế, và một bạo chúa gớm ghiếc đã chiếm lấy quyền cai trị ý chí con người. Và hành động đầu tiên của tên bạo chúa này là chiếm lấy mạch nước của thành, và gieo rắc nọc độc vào đó.

Từ mạch nguồn đã bị nhiễm độc này tuôn chảy ra thực tại được Kinh Thánh mô tả, một tường trình về vương quốc dưới ách thống trị này. Sự ô uế, trước hết, bao trùm khắp cõi: gian ác “lan tràn khắp mặt đất.” Đương nhiên, vì một con suối đã trúng độc sẽ đưa dòng nước chết của nó đến mọi nơi. Mạch nguồn của nó thì thâm sâu: các ý tưởng trong lòng “toan tính“. Dĩ nhiên, vì chính nơi khởi nguồn đã bị đầu độc. Bản chất của nó là phản nghịch: chỉ có “xấu xa.” Một chiếc la bàn mà kim đã bị một cục nam châm độc ác khóa chặt luôn chỉ về hướng Nam thì không phải thỉnh thoảng sai; nhưng nó sẽ sai hoàn toàn trong việc định hướng Bắc. Và cuối cùng, ảnh hưởng của nó thì vĩnh hằng: “luôn” mọi lúc. Một con suối độc không bao giờ ngưng tuôn chảy nọc độc của mình.

Vậy, có lạ gì khi tình trạng này khiến Chúa “đau buồn trong lòng” đầy quặn thắt? Vị Vua Chân Chính xót xa không chỉ vì luật lệ của Ngài bị chà đạp, mà vì một bạo chúa đang ngồi trên ngai vàng của Ngài, dùng con suối tinh khiết Ngài tạo ra mà hủy diệt mọi sự. Chúa đau đớn như một người cha nhìn vào gương mặt đứa con yêu dấu, để rồi chỉ thấy ánh mắt của một kẻ hoang dại độc ác đang nhìn lại. Bức tranh ảm đạm này không phải để nghiền nát chúng ta, mà để khiến chúng ta khao khát một Vị Quân Vương—Đấng đủ mạnh để lật đổ con thú, và đủ tinh khiết để thanh tẩy con suối mãi mãi.

Suy Ngẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Chúng ta thường chiến đấu với tội lỗi như thể nó vẫn chỉ là con rắn trong vườn. Việc nhận ra tội lỗi là một con thú đã lên ngôi với một suối nguồn nhiễm độc thay đổi cách bạn đối diện với tấm lòng mình và nhu cầu cấp thiết về một Vị Vua mới như thế nào? Hãy cầu nguyện để Vua chân chính ngự vào vương quốc nổi loạn trong chính lòng bạn.