Đọc: Sáng Thế Ký 4:17-26

17Ca-in ăn ở với vợ, nàng thụ thai và sinh Hê-nóc. Ca-in xây một cái thành và đặt tên là Hê-nóc, theo tên con trai mình. 18Hê-nóc sinh Y-rát; Y-rát sinh Mê-hu-da-ên; Mê-hu-da-ên sinh Mê-tu-sa-ên; Mê-tu-sa-ên sinh Lê-méc. 19Lê-méc cưới hai vợ; một người tên là A-đa, một người tên là Si-la. 20A-đa sinh Gia-banh; Gia-banh là tổ phụ của các dân sống trong lều trại và nuôi gia súc. 21Em của Gia-banh là Giu-banh, tổ phụ của những người chơi thụ cầm và thổi sáo. 22Còn Si-la sinh Tu-banh Ca-in, là người rèn đủ các loại dụng cụ bén bằng đồng và sắt. Em gái của Tu-banh Ca-in là Na-a-ma.

23Lê-méc nói với hai vợ mình: “Hỡi A-đa và Si-la! Hãy nghe tiếng ta; Nầy, các người vợ Lê-méc, hãy lắng tai nghe ta nói: Ta đã giết một người vì gây thương tích cho ta, Và một đứa trẻ vì đánh ta sưng bầm. 24Nếu Ca-in được báo thù bảy lần, Thì Lê-méc sẽ được báo oán bảy mươi bảy lần.”

25A-đam lại ăn ở với vợ, bà sinh được một trai, đặt tên là Sết, vì bà nói: “Đức Chúa Trời đã cho tôi một đứa con khác thay cho A-bên đã bị Ca-in giết.” 26Sết cũng sinh được một trai, đặt tên là Ê-nót. Từ đó, người ta bắt đầu cầu khẩn danh Đức Giê-hô-va.

Bị rủa sả phải lang thang, nhưng việc đầu tiên Ca-in làm là chống lại bản án đó. Ông định cư và xây một kinh thành. Từ đó bắt đầu câu chuyện về Kinh Thành của Con Người, một nền văn minh được xây dựng để chống lại Chúa, một công trình lấy con người làm trung tâm để tự tạo ra sự an toàn và ý nghĩa cho mình. Con cháu của Ca-in rất tài giỏi và sáng tạo. Họ là những người tiên phong về văn hóa, phát triển chăn nuôi, âm nhạc và công nghệ. Đây là dấu hiệu ân điển chung của Đức Chúa Trời, một minh chứng rằng hình ảnh của Chúa trong con người, dù đã bị tội lỗi làm cho lu mờ, vẫn không hoàn toàn bị xóa sạch.

Nhưng nền văn hóa này đã bị băng hoại từ gốc rễ. Đỉnh điểm là Lê-méc, một người mang tinh thần của Ca-in đến mức đáng sợ. Ông ta làm sai lạc hôn nhân khi lấy hai vợ, và khoe khoang về sự bạo lực của mình qua một bài ca ngạo mạn và chết chóc. Ông ta tuyên bố một luật báo thù của riêng mình, một sự nhại lại đen tối của ân điển Chúa. Tưởng chừng như “dòng dõi của rắn” đã hoàn toàn chiến thắng, nhưng câu chuyện lại xoay chuyển. “A-đam lại ăn ở với vợ mình.” Ê-va sinh một người con trai khác, tên là Sết. Với sự ra đời của ông, dòng dõi trung tín được phục hồi. Chương này kết thúc bằng một ghi chú quan trọng: “Bấy giờ, người ta bắt đầu cầu khẩn danh Đức Giê-hô-va.” Trong bóng tối của kinh thành kiêu ngạo của Ca-in, một cộng đồng khác đang hình thành—không phải quanh một tòa tháp của thành tựu con người, mà quanh hành động thờ phượng khiêm nhường. Lịch sử và cuộc đời của mỗi chúng ta là câu chuyện về hai kinh thành này, và về lựa chọn xem chúng ta sẽ gọi nơi nào là nhà của mình.

Suy Gẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Bạn có thấy mình đang cố gắng xây dựng một “kinh thành” của riêng mình—một cuộc sống an toàn, một danh tính và niềm hạnh phúc dựa trên công sức và thành tựu của bản thân không? Hãy cầu nguyện xin Chúa cho bạn được tìm thấy quê hương và sự an toàn thật của mình, không phải trong những gì bạn xây dựng, mà trong việc “cầu khẩn danh Chúa.”