Đọc: Sáng Thế Ký 4:2b-7

A-bên chăn chiên, còn Ca-in làm ruộng.

3Sau một thời gian, Ca-in dùng thổ sản làm lễ vật dâng lên Đức Giê-hô-va. 4Còn A-bên dâng phần ngon nhất của chiên đầu lòng trong bầy mình. Đức Giê-hô-va đoái đến A-bên và lễ vật của ông, 5nhưng Ngài không đoái đến Ca-in và lễ vật của ông. Vì thế, Ca-in giận lắm và sa sầm nét mặt. 6Đức Giê-hô-va hỏi Ca-in: “Tại sao con giận? Sao con sa sầm nét mặt? 7Nếu con làm điều tốt thì lẽ nào con không được chấp nhận? Còn nếu con không làm điều tốt thì tội lỗi rình rập trước cửa, nó thèm con lắm; nhưng con phải quản trị nó.”

Đọc: Hê-bơ-rơ 11:4

4Bởi đức tin, A-bên đã dâng cho Đức Chúa Trời một sinh tế tốt hơn của Ca-in, và ông được chứng nhận là công chính khi Đức Chúa Trời chấp nhận lễ vật ấy. Cũng nhờ đó, mặc dù chết rồi, ông vẫn còn nói.

Vì sao Chúa lại từ chối Ca-in? Câu hỏi này đã vang vọng suốt bao thế kỷ. Của lễ của ông có gì sai chăng? Hay cách ông thờ phượng không đúng? Tân Ước cho chúng ta câu trả lời: “Bởi đức tin, A-bên đã dâng cho Đức Chúa Trời một sinh tế tốt hơn của Ca-in.” Sự khác biệt không nằm ở lễ vật trong tay, mà ở niềm tin trong lòng. A-bên dâng của lễ “bởi đức tin.” Nhưng đức tin vào điều gì? Cho tới lúc này trong Kinh Thánh, điều duy nhất để tin, đó là niềm tin vào lời hứa ban đầu trong vườn (Sáng Thế Ký 3:15), rằng chính Chúa sẽ ban cho một sự giải cứu, rằng Đấng Cứu Rỗi sẽ đến bởi ân điển. Của lễ của A-bên như một lời thưa: “Lạy Chúa, con là tội nhân trước mặt Ngài, tự con không thể cứu chính mình. Con đến với Ngài và chỉ tin cậy vào lời hứa cứu rỗi của Ngài mà thôi.” Đó là một hành động khiêm nhường và nương cậy hoàn toàn.

Vậy thì, của lễ của Ca-in hẳn là điều ngược lại. Đó là một của lễ không có đức tin. Ông đã dâng lên công sức của mình, thành quả lao động của mình, như thể muốn nói: “Chúa xem này, đây là công sức của con. Như vậy là đầy đủ.” Đây là hình thức đầu tiên của tôn giáo dựa trên công đức, dựa trên việc tự cứu mình. Điều đáng ngạc nhiên của tin lành là: những ai đến với Chúa, thừa nhận mình hoàn toàn bất xứng và chỉ dựa vào ân điển Ngài, thì lại được Chúa vui lòng chấp nhận. Còn những ai cố gắng làm hài lòng Chúa bằng công đức của mình thì không bao giờ đủ được, và trở nên cay đắng khi không được như ý. Cơn giận của Ca-in không chỉ là sự thất vọng, mà là sự phẫn uất của một người tin rằng mình bị đối xử bất công. Ông tin rằng Chúa nợ ông, và “nét mặt sa sầm” của ông chỉ là biểu hiện bên ngoài của một tấm lòng đã tự cho mình quyền phán xét cả đến Chúa.

Suy Gẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Trong đời sống, có lĩnh vực nào bạn hay dựa dẫm vào sự tốt lành, nỗ lực hay thành quả của bản thân để cảm thấy mình có giá trị trước mặt Chúa và trước mặt người khác không? Hãy cầu xin Chúa cho mình một tấm lòng khiêm nhường để có thể an nghỉ hoàn toàn trong ân điển của Ngài, giống như A-bên.