Đọc: Sáng Thế Ký 4:1-6

1A-đam ăn ở với Ê-va, vợ mình. Bà thụ thai và sinh Ca-in. Bà nói: “Nhờ Đức Giê-hô-va giúp đỡ, tôi đã sinh được một người.” 2Bà lại sinh A-bên, em Ca-in. A-bên chăn chiên, còn Ca-in làm ruộng. 3Sau một thời gian, Ca-in dùng thổ sản làm lễ vật dâng lên Đức Giê-hô-va. 4Còn A-bên dâng phần ngon nhất của chiên đầu lòng trong bầy mình. Đức Giê-hô-va đoái đến A-bên và lễ vật của ông, 5nhưng Ngài không đoái đến Ca-in và lễ vật của ông. Vì thế, Ca-in giận lắm và sa sầm nét mặt. 6Đức Giê-hô-va hỏi Ca-in: “Tại sao con giận? Sao con sa sầm nét mặt? 7Nếu con làm điều tốt thì lẽ nào con không được chấp nhận? Còn nếu con không làm điều tốt thì tội lỗi rình rập trước cửa, nó thèm con lắm; nhưng con phải quản trị nó.”

Sau khi bị đuổi khỏi vườn Ê-đen, bà Ê-va bế đứa con mới sinh và reo lên: “Nhờ Đức Giê-hô-va giúp đỡ, tôi sinh được một con trai!” Có lẽ khi nhìn Ca-in, bà đã thấy chút hy vọng đầu tiên. Thời gian trôi qua. Hai anh em tới lúc đứng trước mặt Chúa để thờ phượng. Ca-in làm ruộng, đem dâng hoa màu. A-bên chăn chiên, đem dâng thú vật. Cả hai đều lao động vất vả, đều dựng bàn thờ, đều dâng kết quả công sức của mình. Đây là buổi thờ phượng đầu tiên trên đời. Nhưng rồi chuyện sốc xảy ra: “Đức Giê-hô-va đoái đến A-bên và của lễ người, nhưng không đoái đến Ca-in và của lễ người.”

Tại sao Chúa nhận người này mà từ chối người kia? Có thể bạn nghĩ Chúa thích thịt hơn rau. Nhưng về sau Kinh Thánh có dạy dâng cả của lễ chay lẫn của lễ máu (Lê-vi Ký 2, 23). Cả hai loại đều được nhậm. Vậy nếu không phải vì của lễ, thì chắc phải vì người dâng như thế nào. Có điều gì đó hoàn toàn khác biệt trong lòng hai anh em. Sự khác biệt đó tuy người ngoài không thấy, nhưng Chúa biết rõ. Đó là điều quyết định tất cả.

Hãy để ý phản ứng của Ca-in. Mặt người sầm lại. Người tức giận. Không buồn, không ăn năn, nhưng lại giận. Điều này bộc lộ suy nghĩ của người: “Chúa nợ tôi sự chấp nhận của Ngài vì tôi đã dâng của lễ rồi. Tôi đã làm vất vả, đã dâng lễ vật, đã làm tròn bổn phận tôn giáo. Chúa phải hài lòng chứ!” Dù có thể không màn tới nhưng Chúa không bỏ đi. Ngài hỏi – câu hỏi quan tâm, chứ không phải điều tra: “Sao con giận? Sao mặt con sầm lại?” Chúa đang cho Ca-in cơ hội xét lại lòng mình, xem bên dưới những hành động tôn giáo kia có gì. Rồi lời cảnh báo lạnh gáy đến cùng Ca-in: “Tội lỗi đang rình rập trước cửa con; nó muốn nuốt chửng con, nhưng con phải thắng được nó.”

Hãy dừng lại giây lát. Hai người. Hai bàn thờ. Nhìn bề ngoài thì thờ phượng giống y hệt nhau. Một người được nhận, một người bị từ chối. Khác biệt không phải ở đôi tay họ, mà ở trong lòng họ. Đây không chỉ là chuyện hai anh em cạnh tranh ngày xưa đâu. Đây là ranh giới lớn đầu tiên trong cách con người đến với Chúa; một ranh giới kéo dài qua mọi thế hệ, mọi tôn giáo, mọi hội thánh, và cả trong lòng bạn lẫn tôi. Có hai cách dựng bàn thờ. Có hai cách dâng của lễ. Có hai cách theo tôn giáo. Nhưng chỉ có một cách dẫn đến sự sống.

Suy Gẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Khi bạn thờ phượng hay phục vụ, bạn mong đợi gì từ Chúa? Bạn đến với bàn tay trắng để nhận ân điển Chúa, hay đến với thành tích mong Chúa khen? Hãy xin Ngài bày cho bạn thấy tư thế thật của lòng mình.