Đọc: Sáng Thế Ký 3:9-13

9Giê-hô-va Đức Chúa Trời kêu A-đam và hỏi: “Con ở đâu?” 10A-đam thưa: “Nghe tiếng Chúa trong vườn, con sợ nên đi trốn, vì con trần truồng.” 11Đức Chúa Trời hỏi: “Ai đã chỉ cho con biết mình trần truồng? Có phải con đã ăn trái cây mà Ta ra lệnh cấm ăn đó không?” 12A-đam thưa: “Người nữ mà Chúa đặt bên con đã cho con trái cây đó và con đã ăn rồi.” 13Giê-hô-va Đức Chúa Trời hỏi người nữ: “Con đã làm gì vậy?” Người nữ thưa: “Con rắn đã lừa dối con và con đã ăn rồi.”

Khi Đức Chúa Trời đến trong vườn, Ngài không đến như một công tố viên. Ngài đến như một vị cố vấn, đặt những câu hỏi không phải để Ngài biết, mà để soi sáng cho họ. “Con ở đâu?” không phải là một câu hỏi về địa lý, mà là về tình trạng tâm linh. Ngài đang dịu dàng mời gọi sự xưng tội, mở ra cánh cửa cho sự ăn năn. Tuy nhiên, các câu trả lời mà Ngài nhận được lại là bản thảo cho sự tự biện minh của con người. Trò chơi đổ lỗi bắt đầu từ đó.

A-đam, khi bị đối chất, đã thực hiện một màn chối tội bậc thầy. “Người nữ mà CHÚA đã đặt bên cạnh con, đã cho con trái cây đó, nên con đã ăn.” Hãy chú ý sự tinh vi: chỉ dùng một câu, ông đổ lỗi cho cả người nữ và chính Đức Chúa Trời. Ngón tay chỉ trỏ, cử chỉ nguyên thủy của một thế giới sa ngã, xuất hiện. Ông không thể nói đơn giản, “Con đã ăn.” Tội lỗi của ông ngay lập tức được biên soạn, chú thích, và gán lên cho người khác. Ông tự tỏ tình rằng mình không phải là một kẻ nổi loạn, mà là một nạn nhân.

Ê-va, đến lượt mình, học bài học đó rất nhanh. “Con rắn đã lừa dối con, nên con đã ăn.” Trách nhiệm được đùn đẩy xuống. Điều bi thảm thiếu vắng ở đây là không có cảm giác hối lỗi nào, không có sự thừa nhận nào về hành vi sai trái của chính mình. Cuộc đối thoại này tiết lộ điều mà một văn hào gọi là “Sự giằng xé nội tâm về đạo đức”: sự bất năng trong việc hoàn toàn phủ nhận tội lỗi của mình hoặc hoàn toàn thừa nhận nó. Cuộc đối thoại này chính là bản chất cốt lõi của mọi xung đột, mọi cuộc chiến, mọi gia đình tan vỡ. Đó là sự từ chối bẩm sinh, ăn sâu vào trong chúng ta, để không chịu trách nhiệm, không thừa nhận sự nổi loạn của mình, và không ngừng đổ lỗi cho người khác. Đó là nỗ lực tuyệt vọng chúng ta dùng để tự biện minh trước sự hiện diện của Đấng duy nhất có thể thực sự biện minh cho chính mình.

Suy Gẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Khi bạn phải đối mặt với một lỗi lầm hoặc thất bại, phản ứng tức thì, bản năng của bạn là gì? Bạn có xu hướng giải thích, biện minh, hay chuyển hướng sang vai trò của người khác trong vấn đề đó? Hãy cầu xin Chúa cho mình ân điển và sự khiêm nhường để trở thành một người có thể nói một cách đơn giản và thành thật, “Tôi đã sai,” biết rằng đây là điểm khởi đầu để nhận được lòng thương xót.