Đọc: Sáng Thế Ký 3:7-10

7Bấy giờ mắt cả hai người đều mở ra và nhận biết mình trần truồng. Họ kết lá cây vả làm khố che thân. 8Khi nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi trong vườn lúc chiều mát, A-đam và vợ ẩn mình giữa các lùm cây trong vườn để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời. 9Giê-hô-va Đức Chúa Trời kêu A-đam và hỏi: “Con ở đâu?” 10A-đam thưa: “Nghe tiếng Chúa trong vườn, con sợ nên đi trốn, vì con trần truồng.”

Chỉ với một miếng ăn, thiên đàng đã mất. Hậu quả đầu tiên và tức thời nhất không phải là một tiếng sét từ trời, mà là một sự sụp đổ nội tâm, thầm lặng nhưng kinh hoàng. Câu chuyện cho chúng ta thấy ba phân cảnh trong bản giao hưởng của sự ly cách này. Đầu tiên, “họ nhận biết mình đang trần truồng.” Đây không phải là thông tin mới; nhưng là một sự tự nhận khủng khiếp thức mới. Sự xấu hổ, cảm giác lạnh lẽo bất an với chính con người của mình, đã được sinh ra. Họ đột nhiên bị ly cách khỏi chính mình, thân thể của họ trở thành đối tượng của sự ô nhục.

Vết rạn nứt nội tâm này lập tức dẫn đến sự rạn nứt bên ngoài. Hành động thứ hai của họ là kết lá vả làm khố che thân. Đây là một hình ảnh sâu sắc về tương lai của nhân loại. Sự ngây thơ không cần che đậy; giờ đây bị nỗi sợ hãi đòi hỏi phải có. Họ trốn, chưa phải là trốn khỏi Chúa, mà là trốn khỏi nhau. Họ trở thành những sinh vật đầu tiên cảm nhận được cơn gió ớn lạnh của sự ngờ vực, của tuyệt vọng cần quản lý nhận thức và che chắn tâm hồn khỏi ánh nhìn của người khác. Giờ đây họ đã bị ly cách khỏi nhau, một vực thẳm của sự sợ hãi và sự tự ti mở ra giữa họ, nơi mà sự hiệp nhất thông công đã từng ngự trị.

Cuối cùng, khi nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi dạo trong vườn, họ đã thực hiện hành động thứ ba của thảm kịch này: “họ ẩn mình để tránh mặt Chúa.” Đây là gốc rễ của hai sự ly cách kia. Vì mối quan hệ của họ với Đức Chúa Trời bị gián đoạn nên mối quan hệ của họ với chính mình và với nhau mới tan vỡ. Vấn đề tâm linh chính là căn nguyên của mọi nan đề tâm lý và xã hội. Từng được tạo ra để tương giao với Đức Chúa Trời, giờ đây họ kinh hãi trước sự hiện diện của Ngài. Đấng là nguồn sống của họ đã trở thành nguồn sợ hãi của họ. Đây là vết thương nền tảng của thân phận con người: sự ly cách khỏi Đức Chúa Trời, nền tảng của sự tồn tại của chính chúng ta.

Suy Gẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Chúng ta vẫn theo bản năng “kết lá vả”: sử dụng sự nghiệp, sự hài hước, thành tích, hoặc sự im lặng để che giấu con người thật của mình khỏi người khác và khỏi Đức Chúa Trời. Đâu là những “chiếc lá vả” mà bạn thường dùng nhất? Hãy cầu xin Chúa ban cho bạn lòng can đảm để bước ra khỏi một trong những chiếc lá đó trong tuần này, để tin cậy vào ân điển che phủ sự xấu hổ mình, ân điển Chúa hiệu quả hơn nhiều so với nỗ lực của chính chúng ta.