Đọc: Sáng Thế Ký 3:7-8
7Bấy giờ mắt cả hai người đều mở ra và nhận biết mình trần truồng. Họ kết lá cây vả làm khố che thân. 8Khi nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi trong vườn lúc chiều mát, A-đam và vợ ẩn mình giữa các lùm cây trong vườn để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời.
Đọc: Rô-ma 8:19-22
19Vì muôn vật nhiệt thành, thiết tha trông mong sự hiện ra của con cái Đức Chúa Trời. 20Muôn vật đã bị lệ thuộc sự hư không, chẳng phải tự ý, nhưng bởi Đấng muốn chúng lệ thuộc, với hi vọng rằng 21chính muôn vật rồi đây cũng sẽ được giải phóng khỏi thân phận nô lệ cho sự hư nát, để chung hưởng sự tự do trong vinh quang của con cái Đức Chúa Trời. 22Vì chúng ta biết rằng tất cả tạo vật đều than thở và quặn thắt cho đến ngày nay
Lời hứa của con rắn là một sự nhại lại quái gở của lẽ thật. Nó thì thầm về một đôi mắt được mở ra và một sự hiểu biết thần thánh, và theo một cách nào đó, nó đã thực hiện lời hứa. Nhưng đó là kiểu “hiểu biết” về bệnh tật mà một người khỏe mạnh có được, không phải qua việc nghiên cứu sách vở, mà là khi chính mầm bệnh ấy xâm nhập vào buồng phổi của mình. Mắt của A-đam và Ê-va được mở ra, nhưng thứ họ lần đầu tiên nhìn thấy lại chính là sự hổ thẹn của bản thân. Thế giới, vốn là một tấm áo choàng liền mạch của sự tốt lành thánh khiết, giờ đây đã bị vấy bẩn ngay trong chính tâm thức của họ. Họ không chỉ đơn thuần học được một dữ kiện mới; họ đã trở thành một loại tạo vật mới, nhưng là một loại tạo vật bi thảm.
Đức Chúa Trời đã cảnh báo rằng vào ngày họ ăn, họ sẽ “chắc chắn chết.” Thế nhưng, họ đã không ngã gục. Tim họ vẫn đập, phổi họ vẫn thở. Ấy là vì “cái chết” mà Đức Chúa Trời nói đến không chỉ đơn thuần là sự chấm dứt của chức năng sinh học; nhưng đó là một sự tan rã toàn diện của thực tại. Hãy hình dung một tấm thảm tráng lệ, nơi mỗi sợi chỉ được dệt nên một cách hoàn hảo. Tội lỗi giống như việc kéo trật một sợi chỉ trung tâm, khiến toàn bộ tấm thiết kế bắt đầu bung ra. Đó không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là khởi đầu của một tiến trình sụp đổ không thể đảo ngược.
Đây chính là “cái chết” đã bước vào thế gian: một sự chết tâm linh, ngăn cách con người khỏi Đức Chúa Trời, từ đó châm ngòi cho chuỗi domino bi thảm—sự chết tâm lý của nỗi hổ nhục nội tâm, sự chết xã hội của niềm sợ hãi lẫn nhau, và sau cùng là cái chết thể xác khi thân thể trở về với cát bụi. Không còn gì hoạt động đúng đắn nữa. Như Sứ đồ Phao-lô sau này đã viết, cả muôn vật đều phải chịu sự hư không, rên xiết trong cơn đau của sự sinh nở, chờ đợi sự cứu chuộc. Cái chết mà họ đã chết vào ngày hôm đó lan tỏa đến nỗi nó lây nhiễm cả mảnh đất dưới chân họ và các vì sao trên đầu họ. Họ đã chọn cách tự cắt đứt mối liên kết với Đấng Ban Sự Sống, và khi làm vậy, chính họ và thế giới mà họ được giao phó để quản trị đã bắt đầu bung rách từ mọi đường kim mũi chỉ.
Suy Gẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Hãy suy ngẫm về một lần nào mà một hành động bất lương hoặc một sự thỏa hiệp nhỏ đã dẫn đến một sự “bung ra” bất ngờ và lan rộng trong một mối quan hệ hoặc tình huống. Làm thế nào việc hiểu rằng sự chết là một sự “tan rã” lan rộng thay vì một sự kiện đơn lẻ thay đổi cách bạn nhìn nhận tội lỗi và hậu quả của nó? Hãy cầu nguyện để có một tấm lòng đau buồn trước những ảnh hưởng sâu rộng của sự Sa Ngã.
Liên Hoa
Tội lỗi khiến chúng ta phải trốn tránh, không dám đến gần với Chúa, nhân cơ hội đó ma quỉ gieo vào tâm trí chúng ta rằng tội lỗi chúng ta phạm không thể nào được tha thứ khiến chúng ta ngày càng xa cách Chúa, phải sống trong dằn vặt,đau khổ,sống cũng như chết . Chỉ khi nào chúng ta nhận biết tội lỗi mình, ăn năn tội đến với Chúa thì chúng ta mới được giải thoát.
Cầu xin Chúa giúp con nhận biết được sai phạm của mình ,con không trốn tránh mà con đến với Chúa trước hết để Chúa tha thứ, hầu cho mỗi ngày con được sống trong sự bình an, vui thỏa.🙏🏻
Thầy Thuận: Chúa được ví như là cây nho, chúng ta là nhánh, không thể tách rời khỏi cây. Sáng thế ký 3, hai người phạm tội đã trốn Chúa, đỗ thừa nhau, và tách rời Chúa. Nhưng Chúa vẫn tìm (ngươi ở đâu?), vẫn yêu thương (lấy da thú làm áo mặc), và cứu rỗi nhân loại trong chương trình của Ngài. Xin Chúa Thánh Linh giúp con đừng phạm tội; giúp con ăn năn ngay sau khi phạm tội; giúp con gắn liền với Chúa, như cây liền cành. A men.
Bài của cô Dung (thầy Thuận)
Lạy Chúa Jesus,
Trong nhân tánh của Ngài, Chúa đã chịu chết thế cho con bởi bao nhiêu tội lỗi xấu xa của chính con.
Khi phạm tội, hậu quả là sự tiếc nuối, buồn phiền và đau đớn… con đã thấy hình phạt ngay từ trong lòng rồi… đó là cái chết – theo ngôn ngữ con người “ chết trong lòng”.
Đau buồn hơn, tội lỗi không dừng ở một người mà gây thêm bao nhiêu vỡ, phiền muộn nặng nề cho những người chung quanh, cho cả không khí chúng con đang hít thở, cho cả thiên nhiên chúng con đang sống… Người ta thường nói: “ Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ…”
Bây giờ con càng hiểu hơn sự khủng khiếp của tội lỗi !
Tạ ơn Chúa nhiều lắm , Chúa Jesus cứu con. Chúa mở mắt cho con một lần này, con thấy mình vui thỏa, bình an, không còn bị dằn vặt vì hậu quả của việc làm sai trái của mình..
Nguyện xin Chúa dùng chính “ kinh nghiệm đau thương, mất mát vì tội lỗi trước đây của con, để con có thể nói, hoặc giúp một người khác, trở lại với Chúa để được rịt lành vết thương bên trong lòng – bởi ai cũng khổ vì của tội lỗi của chính mình và của những người chung quanh mình.
In Christ’s Holy Name