Đọc: Sáng Thế Ký 3:7-8
7Bấy giờ mắt cả hai người đều mở ra và nhận biết mình trần truồng. Họ kết lá cây vả làm khố che thân. 8Khi nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi trong vườn lúc chiều mát, A-đam và vợ ẩn mình giữa các lùm cây trong vườn để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời.
Lời hứa của con rắn đã thành sự thật, nhưng theo một cách bi thảm. Mắt họ đã mở ra, không phải để thấy mình trở nên vĩ đại, mà là để thấy sự trần trụi và đổ vỡ của chính mình. Kết quả đầu tiên của tội lỗi là sự sụp đổ từ bên trong. Quan niệm với chính mình bị sụp đổ. Sự tự do, hồn nhiên thuở ban đầu (“trần truồng mà không xấu hổ”) đã biến mất, nhường chỗ cho cảm giác xấu hổ và bất an. Mặc cảm tội lỗi nói: “Tôi đã làm sai.” Nhưng sự xấu hổ thì thầm: “Chính tôi là sự sai trái.”
Sự tan vỡ bên trong này lập tức lan ra bên ngoài. Mối quan hệ giữa con người với nhau bị rạn nứt. “Họ lấy lá vả đóng khố che thân.” Hành động đầu tiên của nền văn hóa loài người là một nỗ lực che giấu—một sự lo sợ, một sự cố gắng kiểm soát điều người khác có thể thấy thực trạng của mình. Tính minh bạch của vườn Ê-đen đã biến mất, thay vào đó là nỗi sợ và sự ngờ vực. Nhưng sự che giấu ấy bắt nguồn từ một đổ vỡ sâu hơn: mối quan hệ với Đức Chúa Trời đã bị cắt đứt. Khi con người quay lưng với Đấng Tạo Hóa, họ không còn đủ can đảm để đứng trước sự hiện diện thánh khiết của Ngài—cũng như đứng trước nhau. Và kể từ đó, bi kịch của loài người bắt đầu: khi mối quan hệ với Đức Chúa Trời bị đổ vỡ, quan niệm bản thân ta cũng đổ vỡ; và từ bản thân đổ nát ấy, mọi mối quan hệ khác đều tan hoang.
Suy Ngẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Làm thế nào để chúng ta có thể bước ra khỏi sự che giấu và xấu hổ để đến với sự chữa lành và tha thứ nơi Chúa Giê-xu? Hãy cầu nguyện cho sự chửa lành từ Chúa.
Chị Nga,
Ơn Chúa cho chúng con những điều tốt đẹp, răn dạy những đường lối không bị sa ngã, được Chúa cũng cho tự do lựa chọn có ý nghĩa . Nhưng Cha ơi, cuộc sống đầy cám dỗ, lại mù quáng chạy theo những vật chất còn mang tính kiêu ngạo, thiếu mất sự ân điển của Chúa, mất cả đức tin quên lời Chúa.
Xin Chúa cho con biết quay đầu lại , tha tội lỗi của con biết đầu phục dưới chân Chúa và cho con biết cầu nguyện từng giây từng phút không rời Cha và luôn có sự thông minh sáng suốt tránh làm Cha buồn khổ vì tư cách, lối sống của con. Tạơn Cha, Amen
Anh Phán: Vài lần trong lúc giận, mình đã thốt lên những lời nói “cay nghiệt” để “đâm” người cho hả cơn giận.
Nhưng sau đó, Chúa đã mở mắt mình ra. Mình thấy thật hổ thẹn, trơ trẽn như người trần truồng vậy.
Sau này lúc “nổi nóng” mình cầu xin Chúa thầm trong lòng “cho con giữ yên lặng và đừng nói điều gì cả”. Vì nói lên rồi, chút nữa sẽ ân hận thôi, cho dù đúng hay sai. Có lúc “phải gồng” lên mới làm được
Mình đặt nên một nguyên tắc riêng cho mình là không bao giờ viết email để “mắng” một ai. Cũng chẳng cần phân trần hay giải thích. 🙏
Lạy Chúa con tạ ơn Chúa vì sự gìn giữ của Chúa trên đời sống con khỏi điều ác và kẻ ác. Chúa luôn ngăn chặn con bằng nhiều cách để con không sa vào chước cám dỗ, và những lời giả trá của ma quỷ, mà gặt lấy những hậu quả đáng xấu hổ. Mỗi lần nghỉ đến sự thương xót và cứu giúp của Ngài cho con kịp thời kịp lúc, con thật không thể nào không nói lên lời tạ ơn và lòng biết ơn của con với Ngài. Cầu xin Chúa cho con được tiếp tục ở trong sự bao phủ của Ngài. NDCJ. Amen.
Bài học hôm nay khiến tôi nhớ lại 1 kỷ niệm “không đẹp” cách đây gần 50 năm… (lúc đó tôi khoảng 5,6 tuổi).
Nhà tôi bán cà lem nên có nhiều tiền xu/cắt để trong hộp. Mỗi sáng trước khi đi học, tôi ăn cắp vài đồng xu của Má, giấu vào cặp, lẽn lẽn, lẫn trốn Má, rồi vội chạy ra khỏi nhà thật nhanh để vào trường. Ngày nào tôi cũng phải hồi hộp & lẫn tránh như thế…vì sợ Má phát hiện.
Nhưng sớm thôi, Má thấy thái độ “kỳ lạ” của 1 đứa con nít là phát hiện ra ngay “tội lỗi” của tôi.
Tôi “đứng tim” khi Má kêu tên tôi, lúc tôi bước ra cửa…; thế là ngày đó tôi “được nghỉ học” & được Má dàn cảnh với Ông Ngoại, hăm dọa chặt ngón tay ăn cắp tiền của tôi. Chính vở kịch “chặt ngón tay” nầy đã khiến tôi mãi không quên bài học nhớ đời nầy.
Tôi thấy mình cũng giống Ađam & Êva, tìm cách ẩn mình & tránh mặt Chúa khi phạm tội.
Cảm giác lo sợ, xấu hổ, bất an, mặc cảm khi tội lỗi bị phát hiện.
Dù nay đã trưởng thành trong Chúa, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn bị cám dỗ, yếu đuối, vấp ngã, phạm tội để rồi cũng lại “đi trốn,” không dám cầu nguyện với Chúa, vì xấu hổ & mặc cảm tội lỗi…
Mối liên hệ giữa tôi với Chúa rõ ràng bị cắt đứt & đổ vỡ, tạm thời hay lâu dài, tuỳ mức độ tội lỗi.
Cảm tạ Chúa thương xót & tha thứ hết những quá phạm của con! Cầu xin Chúa giúp con giữ lòng kính sợ Chúa để con tránh được tội lỗi, & luôn ở trong sự hiện diện Thánh của Ngài;
Con không thể sống chia cắt & đổ vỡ trong mối liên hệ với Ngài!