Đọc: Sáng Thế Ký 3:7-8

7Bấy giờ mắt cả hai người đều mở ra và nhận biết mình trần truồng. Họ kết lá cây vả làm khố che thân. 8Khi nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi trong vườn lúc chiều mát, A-đam và vợ ẩn mình giữa các lùm cây trong vườn để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời.

Lời hứa của con rắn đã thành sự thật, nhưng theo một cách bi thảm. Mắt họ đã mở ra, không phải để thấy mình trở nên vĩ đại, mà là để thấy sự trần trụi và đổ vỡ của chính mình. Kết quả đầu tiên của tội lỗi là sự sụp đổ từ bên trong. Quan niệm với chính mình bị sụp đổ. Sự tự do, hồn nhiên thuở ban đầu (“trần truồng mà không xấu hổ”) đã biến mất, nhường chỗ cho cảm giác xấu hổ và bất an. Mặc cảm tội lỗi nói: “Tôi đã làm sai.” Nhưng sự xấu hổ thì thầm: “Chính tôi sự sai trái.”

Sự tan vỡ bên trong này lập tức lan ra bên ngoài. Mối quan hệ giữa con người với nhau bị rạn nứt. “Họ lấy lá vả đóng khố che thân.” Hành động đầu tiên của nền văn hóa loài người là một nỗ lực che giấu—một sự lo sợ, một sự cố gắng kiểm soát điều người khác có thể thấy thực trạng của mình. Tính minh bạch của vườn Ê-đen đã biến mất, thay vào đó là nỗi sợ và sự ngờ vực. Nhưng sự che giấu ấy bắt nguồn từ một đổ vỡ sâu hơn: mối quan hệ với Đức Chúa Trời đã bị cắt đứt. Khi con người quay lưng với Đấng Tạo Hóa, họ không còn đủ can đảm để đứng trước sự hiện diện thánh khiết của Ngài—cũng như đứng trước nhau. Và kể từ đó, bi kịch của loài người bắt đầu: khi mối quan hệ với Đức Chúa Trời bị đổ vỡ, quan niệm bản thân ta cũng đổ vỡ; và từ bản thân đổ nát ấy, mọi mối quan hệ khác đều tan hoang.

Suy Ngẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Làm thế nào để chúng ta có thể bước ra khỏi sự che giấu và xấu hổ để đến với sự chữa lành và tha thứ nơi Chúa Giê-xu? Hãy cầu nguyện cho sự chửa lành từ Chúa.