Đọc: Sáng Thế Ký 2:16-17

16Giê-hô-va Đức Chúa Trời truyền phán với con người rằng: “Con được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn, 17nhưng về trái của cây biết điều thiện và điều ác thì con không được ăn, vì ngày nào con ăn trái cây đó, chắc chắn con sẽ chết.”

Trong một thế giới hoàn hảo, tại sao Đức Chúa Trời lại đặt ra một giới hạn duy nhất? Giữa vườn Ê-đen trù phú, nơi mọi thứ được ban cho cách dư dật, chỉ có một cái cây bị cấm. Điều này không phải để tước đi niềm vui của con người, mà là để tạo ra một cơ hội cho lòng tin cậy. Chúa không hề giải thích lý do. Ngài không phán: “Đừng ăn, vì trái ấy độc,” hay “Đừng ăn, vì nó nguy hiểm.” Mệnh lệnh được ban ra một cách đơn giản, cốt lõi là một lời mời gọi: hãy vâng lời Cha Thiên Thượng, không phải vì lợi ích trước mắt, mà đơn giản vì tin cậy Ngài là Đức Chúa Trời tốt lành.

Đây là một bài học thật sâu sắc. Chúng ta thường chỉ muốn làm theo những gì mình hiểu rõ và thấy có lợi. Nhưng ở đây, Chúa muốn A-đam và Ê-va tin cậy vào chính Ngài, chứ không chỉ tin vào lợi ích từ món quà Ngài ban. Bài học về thiện và ác có thể được học theo hai cách: như một thầy thuốc tìm hiểu về căn bệnh để chữa trị, hoặc như một bệnh nhân bị chính căn bệnh đó hành hạ. Vâng lời là cách học của người thầy thuốc—nhận biết bóng tối từ vị trí an toàn trong ánh sáng. Bi thảm thay, họ đã chọn học như một bệnh nhân thay vì một thầy thuốc.

Suy Ngẫm & Chia Sẻ: Việc vâng lời Chúa ngay cả khi không hiểu hết lý do thách thức bạn như thế nào trong đời sống hàng ngày? Hãy cầu xin Chúa giúp mình tin cậy Ngài khi ta không hiểu được ý Chúa.