Đọc: Hê-bơ-rơ 3:7-4:11

Sự an nghỉ cho dân Chúa

7Cho nên, như Đức Thánh Linh phán: “Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, 8Thì chớ cứng lòng như lúc nổi loạn, Trong ngày thử thách ở hoang mạc, 9Là nơi tổ phụ các ngươi thấy công việc Ta làm trong bốn mươi năm, Mà còn thử Ta! 10Vì thế, Ta giận thế hệ đó, Và phán: ‘Lòng chúng nó lầm lạc luôn, Không nhận biết đường lối Ta.’ 11Nên Ta đã thề trong cơn thịnh nộ: ‘Chúng sẽ chẳng bước vào sự an nghỉ của Ta!’ ”

12Thưa anh em, hãy cẩn trọng, kẻo ai trong anh em có lòng dữ và chẳng tin mà xây bỏ Đức Chúa Trời hằng sống chăng. 13Nhưng hằng ngày anh em hãy khuyên bảo nhau, đang khi còn gọi là “ngày nay,” để không một ai trong anh em bị tội lỗi lừa dối mà cứng lòng. 14Vì nếu chúng ta cứ giữ vững lòng tin quyết ban đầu của mình cho đến cuối cùng thì chúng ta được dự phần với Đấng Christ, 15như có chép rằng: “Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài,Thì chớ cứng lòng như lúc nổi loạn.”

16Ai là kẻ nghe tiếng Ngài rồi nổi loạn? Không phải là những người được Môi-se dẫn ra khỏi Ai Cập sao? 17Đức Chúa Trời đã giận ai trong bốn mươi năm? Chẳng phải là giận những kẻ phạm tội mà thây họ đã ngã trong hoang mạc sao? 18Ngài cũng đã thề với ai rằng họ không được vào sự an nghỉ của Ngài? Không phải là với những người không vâng lời Ngài sao? 19Vậy, chúng ta thấy những người ấy không thể vào đó được vì vô tín.

Lời hứa về sự an nghỉ

1Vì thế, trong khi lời hứa cho vào sự an nghỉ của Chúa vẫn còn đó, chúng ta hãy lo sợ để không một ai trong chúng ta không đạt được tiêu chuẩn. 2Vì Tin Lành được rao giảng cho chúng ta cũng giống như cho họ; nhưng lời họ đã nghe không đem lại ích lợi gì, vì trong khi nghe, họ không tiếp nhận lời ấy với đức tin. 3Về phần chúng ta là những người đã tin thì bước vào sự an nghỉ, như Đức Chúa Trời đã phán: “Như Ta đã thề trong cơn thịnh nộ: ‘Chúng sẽ chẳng hề bước vào sự an nghỉ của Ta!’ ” Mặc dù công việc của Ngài đã hoàn tất từ khi sáng tạo thế giới. 4Vì có chỗ Ngài phán về ngày thứ bảy rằng: “Ngày thứ bảy, Đức Chúa Trời nghỉ các công việc Ngài.” 5Về điều nầy, Ngài lại phán: “Chúng sẽ chẳng hề bước vào sự an nghỉ của Ta.”

6Như vậy, vẫn còn một số người sẽ được vào sự an nghỉ đó. Còn những người trước đây đã nghe Tin Lành nhưng không được vào đó vì không vâng lời. 7Hơn nữa, sau một thời gian rất lâu, trong một Thi Thiên của Đa-vít, Chúa lại định một ngày nữa gọi là “ngày nay,” như đã dẫn ở trên: “Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, Thì chớ cứng lòng.” 8Vì nếu Giô-suê đã cho họ an nghỉ, thì Đức Chúa Trời không còn nói về một ngày khác nữa. 9Thế thì vẫn còn một ngày an nghỉ sa-bát cho con dân Đức Chúa Trời. 10Vì ai bước vào sự an nghỉ của Đức Chúa Trời thì nghỉ công việc mình, cũng như Đức Chúa Trời đã nghỉ công việc của Ngài vậy. 11Cho nên, chúng ta phải nỗ lực bước vào sự an nghỉ đó, để không có một người nào trong chúng ta sa ngã vì theo gương những kẻ không vâng lời. 

Đọc: Mác 2:23-28

23Vào ngày sa-bát Đức Chúa Jêsus đi ngang qua cánh đồng lúa mì. Khi đang đi, các môn đồ Ngài bắt đầu ngắt mấy bông lúa. 24Những người Pha-ri-si nói với Ngài: “Kìa, tại sao môn đồ của Thầy làm điều không được phép làm trong ngày sa-bát?” 25Ngài đáp: “Các ngươi chưa từng đọc về chuyện Đa-vít đã làm khi người cùng những người đi theo lâm vào cảnh túng đói sao? 26Trong thời A-bia-tha làm thầy tế lễ thượng phẩm, Đa-vít đã vào nhà Đức Chúa Trời ăn bánh cung hiến và cho những người đi theo ăn nữa, dù bánh ấy chỉ có những thầy tế lễ mới được phép ăn.” 27Rồi Ngài phán: “Ngày sa-bát được tạo nên vì loài người, chứ không phải loài người được tạo nên vì ngày sa-bát. 28Vậy Con Người cũng là Chúa của ngày sa-bát.”

Công việc và nghỉ ngơi mỗi tuần chỉ là hình bóng cho một thực tại vĩ đại hơn nhiều. Kinh Thánh cho biết có một sự yên nghỉ sâu sắc hơn, trọn vẹn hơn đang chờ đợi dân sự của Chúa. Sự yên nghỉ đó không phải là một ngày, mà là một Thân Vị: chính Chúa Cứu Thế Giê-su.

Sự yên nghỉ của Đức Chúa Trời trong Sáng Thế Ký đến từ một công trình đã “hoàn tất”. Trên thập tự giá, Chúa Giê-su cũng đã thốt lên: “Mọi việc đã được trọn”. Công trình cứu chuộc của Ngài đã hoàn tất. Sự yên nghỉ đích thực đến khi chúng ta nhận ra rằng mình được cứu không phải bởi nỗ lực, công đức hay việc làm của bản thân, mà hoàn toàn bởi ân điển của Chúa qua đức tin nơi công trình đã hoàn tất của Ngài. Khi đó, chúng ta thực sự được “nghỉ ngơi công việc mình” và bước vào sự bình an thật.

Đây là lý do tại sao sự thờ phượng là trọng tâm của ngày yên nghỉ. Khi thờ phượng, chúng ta dừng lại mọi nỗ lực riêng và cùng nhau nhớ lại công trình vĩ đại của Chúa Giê-su. Điều này giải thoát chúng ta khỏi gánh nặng về sự cố gắng không ngừng chứng tỏ giá trị bản thân qua công việc hay thành tích. Khi chúng ta tin cậy vào công trình đã hoàn tất của Đấng Christ, chúng ta mới có thể thực sự sống trong nhịp điệu đúng đắn của công việc và nghỉ ngơi mà Chúa đã thiết kế. Chúa Giê-su chính là sự yên nghỉ của chúng ta.

Suy ngẫm, Chia sẻ & Cầu Nguyện: Có lĩnh vực nào trong cuộc sống mà bạn vẫn đang cố gắng “làm việc” để kiếm tìm sự chấp nhận của Chúa hoặc giá trị của bản thân, thay vì tin cậy và yên nghỉ trong công trình cứu chuộc đã hoàn tất của Chúa Giê-su không? Hãy trình dâng cho Chúa và tin cậy nơi Ngài