Xin chào tất cả. Với những ai chưa biết thì tôi là Don, một chấp sự tại RP. Gia đình tôi nhóm lại đây cũng được khoảng 8, gần 9 năm rồi.

Tối nay tôi được mời chia sẻ về sự tạ ơn. Phân đoạn đầu tiên tôi nghĩ đến – mà Bumble cũng gợi ý – là câu chuyện Chúa Jêsus chữa lành mười người phong cùi trong Lu-ca đoạn 17.

Đoạn Kinh Thánh này nằm kẹp giữa ẩn dụ về “người đầy tớ vô ích” (nói về việc phục vụ mà không đòi hỏi) và lời công bố về Nước Trời đang ở “giữa các con.” Chúng ta cùng đọc nhé.

(Lu-ca 17:11-19 – VIE2010)
11 Trên đường đến thành Giê-ru-sa-lem, Đức Chúa Jêsus đi qua ranh giới giữa miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. 12 Khi vào một làng kia, có mười người phong hủi đến đón Ngài. Họ đứng đằng xa 13 và kêu lớn: “Lạy Jêsus, lạy Thầy, xin thương xót chúng con!” 14 Khi thấy họ, Ngài phán: “Hãy đi trình diện với các thầy tế lễ.” Khi họ đang đi thì phong hủi được sạch. 15 Có một người trong họ thấy mình đã được chữa lành liền trở lại, lớn tiếng tôn vinh Đức Chúa Trời, 16 và đến phủ phục dưới chân Đức Chúa Jêsus mà tạ ơn Ngài. Người đó là người Sa-ma-ri. 17 Đức Chúa Jêsus phán: “Không phải mười người đều được sạch cả sao? Còn chín người kia ở đâu? 18 Chẳng ai trở lại tôn vinh Đức Chúa Trời ngoại trừ người ngoại quốc nầy sao?” 19 Rồi Ngài phán với anh ấy: “Hãy đứng dậy và đi, đức tin con đã chữa lành con!”

(Cầu nguyện)

Khi Chúa vào làng, mười người phong đứng từ xa kêu lớn: “Lạy Jêsus, lạy Thầy, xin thương xót chúng con!” Họ phải đứng xa vì luật lệ xem họ là ô uế, không được sống chung với cộng đồng. Nhưng họ vẫn khao khát lòng thương xót và gọi đến Ngài “Lạy Thầy.”

Thay vì chữa lành ngay tại chỗ, Chúa ra lệnh cho họ đi trình diện thầy tế lễ – đúng theo luật Lê-vi-ký 14. Và khi họ vâng lời bước đi, họ được sạch.

Với chín người kia, câu chuyện kết thúc ở đó. Họ sạch bệnh, hòa nhập lại xã hội và chắc chắn rất vui mừng biết ơn – ít nhất là trong một thời gian. Nhưng chỉ có một người – lại là người ngoại quốc – quay lại tạ ơn Đấng chữa lành mình.

Chín người kia biết ơn, nhưng họ quý món quà hơn là Đấng ban quà.

Chúa nói với người quay lại: “Đức tin con đã chữa lành con,” dịch sát nghĩa hơn là “đã cứu con.” Những người kia được chữa lành thể xác, nhưng người này nhận được cả sự cứu rỗi.

Đôi khi, chúng ta biết ơn những gì Chúa làm hơn là biết ơn chính Ngài. Từ Hy Lạp dùng cho sự tạ ơn ở đây là “eucharisteo” – thường dùng trong sự thờ phượng, được dùng cho Chúa Jêsus. Cảm kích biết ơn chỉ là cảm xúc nhất thời, còn tạ ơn là hành động thờ phượng liên tục.

Tôi đã học bài học này một cách đau đớn. Khi mới tin Chúa, tôi vừa thoát khỏi hơn 20 năm nghiện rượu và ma túy, với 10 năm cuối sống vất vưởng lề đường, tù tội, mất quyền nuôi con đầu lòng, chịu đủ mọi sự tủi nhục. Tôi y hệt như những người phong kia: bị xã hội ruồng bỏ.

Khi tiếp nhận Đấng Christ, đời tôi thay đổi. Tôi cai nghiện, thoát cảnh vô gia cư, hết án treo, nhận lại con gái, và có gia đình mới. Nhưng nhìn lại, tôi nhận ra lúc đó tôi biết ơn sự chữa lành, nhưng không hề tận hiến cho Đấng Chữa Lành. Tôi muốn phước hạnh của Chúa hơn là muốn chính Ngài.

Hai năm sau, một loạt biến cố đẩy cả gia đình tôi – gồm vợ, hai con gái nhỏ và đứa thứ ba đang trong bụng mẹ – trở lại cảnh màn trời chiếu đất. Rất nhanh sau đó, tôi tái nghiện ma túy. Năm tiếp theo là một cơn ác mộng kinh khủng. Lần này tôi ra lề đường ở với 3 đứa con nhỏ nheo nhóc! Lúc đó tôi rất hoang mang về đức tin. Tôi nghĩ: “Nếu Chúa làm cho mình được chừng này thôi, thì mình chẳng cần Chúa nữa.” Tôi đã định từ bỏ ý nghĩ rằng có một Đức Chúa Trời yêu thương mình.

Nhưng hóa ra, Ngài không bao giờ từ bỏ tôi! Tôi không hiểu rằng Chúa lúc đó đang kéo tôi về phía Ngài.

Cuối cùng, Chúa dẫn tôi đến chương trình 12 bước cai nghiện (AA), trở lại hội thánh, và quan trọng nhất là trở lại với Ngài. Tôi đã giữ được sự tỉnh táo hơn 13 năm nay. Nhưng hơn hết, Ngài cho tôi hiểu rõ Ngài là ai, để dù chuyện gì xảy ra, tôi không còn khao khát món quà hơn là Đấng ban quà nữa.

Như C.S. Lewis từng nói: “Lạy Chúa, con biết tại sao Ngài không lên tiếng trả lời. Vì chính Ngài là câu trả lời. Trước mặt Ngài, mọi câu hỏi đều tan biến.”

Đó là điều người Sa-ma-ri đã nhận ra: Chúa Jêsus ban cho chúng ta chính Ngài, chứ không chỉ là sự chữa lành thể xác.

Phao-lô nhắc chúng ta: “Anh em đã nhận Đức Chúa Jêsus Christ là Chúa thể nào, hãy bước đi trong Ngài thể ấy… và dư dật trong sự tạ ơn!” (Cô-lô-se 2:6-7).

Sự tạ ơn thật sự bắt nguồn từ Phúc Âm (Tin Lành): tin rằng Chúa là tốt lành và xứng đáng được tôn thờ dù trong lúc tăm tối nhất hay tươi sáng nhất. Vì vậy, hãy tạ ơn bằng cách trân quý chính Đấng Christ!