Đọc: Sáng Thế Ký 11:1-9

1Bấy giờ cả thế giới đều có cùng một ngôn ngữ và dùng chung các ngôn từ. 2Từ phương Đông, họ ra đi và gặp một đồng bằng trong đất Si-nê-a và định cư tại đó. 3Họ nói với nhau: “Nào, chúng ta hãy làm gạch và nung trong lửa.” Thời đó, người ta dùng gạch thay cho đá, và nhựa chai thế cho hồ. 4Họ còn nói: “Nào, chúng ta hãy xây cho mình một thành và dựng một tháp có đỉnh cao đến tận trời để chúng ta được nổi danh và không bị tản lạc khắp trên mặt đất.”

5Đức Giê-hô-va ngự xuống để xem thành và tháp mà con cái loài người đang xây dựng. 6Đức Giê-hô-va phán: “Nầy, chúng cùng một dân tộc, chung một ngôn ngữ. Chúng mới khởi công mà đã như thế thì về sau sẽ không có việc gì chúng đã hoạch định mà không làm được. 7Thôi! Chúng Ta hãy xuống, làm lộn xộn tiếng nói của chúng, để chúng không hiểu được tiếng nói của nhau.” 8Rồi từ nơi đó, Đức Giê-hô-va làm cho loài người tản ra khắp trên mặt đất, và họ ngưng công việc xây cất thành. 9Bởi vậy, chỗ đó được gọi là Ba-bên, vì tại đó Đức Giê-hô-va làm lộn xộn tiếng nói của cả thế giới, và từ đây Ngài làm cho loài người tản ra khắp mặt đất.

Sau trận lụt, nhân loại có cơ hội bắt đầu lại. Thế nhưng, mầm mống tội lỗi từng hủy hoại thế giới vẫn còn nguyên đó. Câu chuyện Tháp Ba-bên là dự án lớn đầu tiên của con người sau cơn lụt, và nó cho thấy một sự thật đáng sợ: sự hiệp nhất mà không có Chúa sẽ dẫn đến kết cục sai lầm. Trên đồng bằng Si-nê-a, mọi người chung một tiếng nói, chung một tham vọng: xây một cái thành và một cái tháp cao đến tận trời để “làm rạng danh mình.”

Đây chính là hình mẫu của ‘Thành của Con người’. Đó là một nền văn minh được xây dựng bằng thành tựu của con người và vì vinh quang của con người. Động lực của họ đến từ hai điều: sự tiến bộ về công nghệ (“chúng ta hãy làm gạch và nung thật kỹ”) và một nỗi bất an sâu sắc (“kẻo chúng ta bị tản lạc”). Họ tìm kiếm sự an toàn và giá trị bản thân qua thành tựu cá nhân (cái tháp) và sức mạnh tập thể (cái thành). Về cơ bản, họ đang cố tự xây đường đến thiên đàng, tự cứu lấy mình bằng sức lực và trí tuệ của con người. Đó là một kế hoạch vĩ đại, nhưng lại bắt nguồn từ nỗi sợ hãi và lòng kiêu ngạo muốn sống độc lập khỏi Đức Chúa Trời.

Nhiều người nghĩ rằng việc Chúa can thiệp chỉ đơn thuần là một sự trừng phạt. Nhưng ẩn trong sự phán xét này lại là một lòng thương xót lạ lùng. Hãy thử tưởng tượng một nhân loại hoàn toàn hiệp nhất trong sự chống nghịch Chúa thì sẽ đáng sợ đến mức nào. Một xã hội như vậy sẽ trở nên độc tài, áp bức và không còn chỗ cho sự đa dạng. Khi Chúa làm lộn xộn tiếng nói của họ, Ngài đã chặn đứng tham vọng kiêu ngạo đó. Ngài khiến họ tản lạc, và chính sự tản lạc này, dù đến từ sự phán xét, lại làm cho nhân loại trở nên phong phú hơn. Cái tháp xây dở dang là một bài học cho đến ngày nay: bất kỳ xã hội nào không đặt nền tảng trên Chúa, cuối cùng cũng sẽ sụp đổ vì chính sự kiêu ngạo của mình.

Suy ngẫm, Chia sẻ & Cầu nguyện: Tất cả chúng ta đều đang xây những “ngọn tháp” trong đời mình – sự nghiệp, danh tiếng, gia đình. Vậy nền tảng của “ngọn tháp” bạn đang xây là gì? Bạn xây để làm rạng danh mình, hay để làm vinh hiển danh Chúa? Hãy cầu nguyện xin Chúa ban sự khôn ngoan để xây cuộc đời mình trên nền tảng vững chắc không gì lay chuyển được.