Đọc: Sáng Thế Ký 9:18-24

18Các con trai của Nô-ê ở trong tàu ra là Sem, Cham và Gia-phết. Cham chính là cha của Ca-na-an. 19Đó là ba con trai của Nô-ê, và từ họ mà có loài người phân bố khắp mặt đất. 20Nô-ê làm nghề nông. Ông là người đầu tiên trồng nho. 21Ông uống rượu say mèm, rồi cởi áo quần nằm giữa trại mình. 22Cham, là cha Ca-na-an, thấy sự trần truồng của cha thì ra ngoài thuật lại cho hai anh mình. 23Sem và Gia-phết lấy áo choàng, vắt trên vai, rồi đi thụt lùi đến đắp lại cho cha. Họ quay mặt đi chỗ khác nên hoàn toàn không nhìn thấy sự trần truồng của cha mình. 24Khi Nô-ê tỉnh rượu, biết được việc người con út đã làm cho mình

Đọc: Châm Ngôn 25:28

28Người nào không chế ngự lòng mình; Khác nào một cái thành đổ nát, không tường lũy.

Câu chuyện về Nô-ê say rượu là một phân đoạn khá buồn và khó nghe trong Kinh Thánh. Chúng ta vừa thấy hình ảnh một người đàn ông có đức tin vĩ đại, đã đứng vững một mình chống lại cả thế giới và được ơn trước mặt Chúa. Thế nhưng, ngay sau khi nước rút và cầu vồng hiện ra, ông lại nằm đó, yếu đuối và lõa lồ trong trại của mình. Điều này nhắc nhở chúng ta một cách sâu sắc rằng ngay cả những người tin kính nhất cũng có thể vấp ngã. Cơn lụt thanh tẩy thế gian, nhưng lại không thể rửa sạch được tội lỗi trong lòng người.

Sách Châm Ngôn cho chúng ta một hình ảnh rất hay về điều này: “Người nào không chế ngự được tâm tánh mình, khác nào một thành đổ nát, không có tường lũy” (Châm Ngôn 25:28). Ngày xưa, tường thành là sự sống còn của thành phố. Nó là sự bảo vệ, là bản sắc, là điều kiện để có văn minh. Ở trong thành thì có luật lệ, có cộng đồng. Ở ngoài thành là hỗn loạn. Đối với một người như Nô-ê, người vừa đi qua cơn bão lớn nhất, việc tự mình phá đổ hàng rào phòng vệ chỉ vì thiếu tiết chế thật là một bi kịch. Việc say xỉn ở đây không chỉ là chuyện uống rượu, mà sâu xa hơn, đó là sự buông bỏ trách nhiệm quản gia mà Chúa giao phó. Chúng ta được Chúa giao cho canh giữ thân thể, tâm trí và tâm linh mình. Khi chúng ta chủ đã hạ thấp hàng rào phòng vệ đó, cũng là lúc chúng ta mời gọi sự hỗn loạn vào chính đời sống mình.

Sai lầm của cá nhân nhanh chóng trở thành vấn đề của cả gia đình. Phản ứng của Cham, vừa thiếu tôn trọng vừa chế giễu, cho thấy một sự đổ vỡ còn sâu sắc hơn. Cậu coi sự yếu đuối của cha mình là cơ hội để khinh miệt, thay vì là lúc để thể hiện lòng thương xót và che chở. Cách hành xử của Sem và Gia-phết thì hoàn toàn trái ngược. Họ đi giật lùi, không nhìn vào sự xấu hổ của cha, và lấy áo che cho ông. Họ hiểu rằng tôn trọng cha mẹ là một lựa chọn để bảo vệ và phục hồi, ngay cả khi cha mẹ yếu đuối. Biến cố này cho thấy một vết nứt sâu trong lòng thế giới mới sau cơn lụt, và báo hiệu rằng nhân loại sẽ cần một sự giải cứu còn vĩ đại hơn cả Con Tàu.

Suy ngẫm, Chia sẻ & Cầu nguyện: Đã bao giờ bạn cảm thấy mình mất tự chủ, dù chỉ trong những chuyện nhỏ, và điều đó khiến bạn hoặc người khác bị tổn thương không? Trải nghiệm đó dạy bạn điều gì về việc tội lỗi âm thầm phá vỡ sự phòng vệ của chúng ta? Hãy cầu xin Chúa ban cho bạn sức mạnh để gìn giữ cuộc đời mà Ngài đã ban cho bạn.