Đọc: Hê-bơ-rơ 13:15-16

15Vậy nhờ Đức Chúa Jêsus, chúng ta hằng dâng sinh tế bằng lời ngợi ca cho Đức Chúa Trời, nghĩa là bông trái của môi miệng tuyên xưng danh Ngài. 16Chớ quên làm việc lành và chia sẻ cho người khác, vì các tế lễ như thế làm hài lòng Đức Chúa Trời.

Của tế lễ trong Cựu Ước là một lời nhắc nhở sống động rằng tội lỗi luôn phải trả giá, và sự công chính không phải là điều tự nhiên chúng ta có được. Các của lễ này dạy hai bài học quan trọng. Thứ nhất, mọi nỗ lực tuân giữ luật pháp của chúng ta đều sẽ thất bại, và món nợ tội lỗi đó chỉ có thể được xóa bỏ bằng mạng sống của một sinh vật khác. Thứ hai, việc dâng hiến là cách để công bố rằng mọi thứ trong đời sống—tài sản, công việc, bầy gia súc—đều hoàn toàn thuộc về Đức Chúa Trời. Đó là một lời cầu nguyện bằng hành động: “Ngài là Cứu Chúa của con, vì con không thể tự cứu mình; và Ngài là Chủ của con, vì mọi thứ con có đều thuộc về Ngài.”

Ngày nay, chúng ta không còn dâng con sinh tế nữa, vì làm vậy là phủ nhận sự hy sinh trọn vẹn và duy nhất của Đấng Christ trên thập tự giá. Tuy nhiên, tác giả sách Hê-bơ-rơ khẳng định rằng đời sống chúng ta vẫn phải là một đời sống dâng hiến. “Của lễ thiêu” của chúng ta giờ đây là “tế lễ bằng lời ngợi khen,” là bông trái của môi miếng xưng danh Ngài. Đây không chỉ là việc hát thánh ca, mà là một đời sống liên tục tuôn tràn lòng biết ơn và thờ phượng. Hơn nữa, chúng ta được kêu gọi dâng của lễ là “làm lành và chia sẻ với người khác.” Khi chúng ta cho đi thời gian, tiền bạc, và lòng nhân ái, chúng ta đang thờ phượng Đức Chúa Trời một cách sống động. Chúng ta làm cho đời sống bên trong nội tâm mình đúng đắn với Chúa qua sự thờ phượng, và làm cho đời sống bên ngoài mình đúng đắn với Ngài qua sự ban cho, thừa nhận rằng mọi thứ chúng ta có đều là quà tặng từ Đấng đã ban chính mình Ngài cho chúng ta.

Suy Ngẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Trong tuần này, bạn có thể dâng “tế lễ bằng lời ngợi khen” qua những hành động thực tế nào? Làm thế nào bạn có thể “làm lành và chia sẻ” như một hành động thờ phượng dâng lên Chúa? Hãy nói với Chúa và chia sẻ vắn tắc trong nhóm, không phải để phô trương, nhưng để chịu trách nhiệm với nhau và cầu nguyện cho nhau.