Đọc: Sáng-thế Ký 8:20-22

20Bấy giờ Nô-ê lập một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va. Ông bắt các loài thú thanh sạch và các loài chim thanh sạch làm tế lễ thiêu dâng lên bàn thờ. 21Đức Giê-hô-va vui hưởng mùi thơm và tự nhủ: “Ta sẽ chẳng bao giờ vì loài người mà nguyền rủa đất nữa, dù tâm địa của loài người vẫn xấu xa từ lúc còn niên thiếu. Ta sẽ không bao giờ tiêu diệt các loài sinh vật như Ta đã làm nữa. 22Ngày nào quả đất còn, Thì mùa gieo giống và gặt hái, mùa lạnh và nóng, Mùa hạ và mùa đông, ngày và đêm, Sẽ chẳng bao giờ chấm dứt.”

Đọc: Lê-vi Ký 1:3-10

3Nếu lễ vật của người ấy là tế lễ thiêu bằng bò thì phải chọn một con bò đực không tì vết. Người ấy phải dâng nó tại cửa Lều Hội Kiến, trước mặt Đức Giê-hô-va, để được Ngài vui nhậm. 4Người dâng lễ vật sẽ đặt tay trên đầu con vật làm tế lễ thiêu và nó sẽ được chấp nhận như một sinh tế chuộc tội thay cho người ấy. 5Con bò đực sẽ bị giết trước mặt Đức Giê-hô-va, rồi các con cháu A-rôn là những thầy tế lễ lấy máu nó dâng lên và rảy chung quanh bàn thờ tại cửa Lều Hội Kiến. 6Người ấy lột da con vật làm tế lễ thiêu và sả thịt ra từng miếng. 7Các thầy tế lễ là con cháu A-rôn sẽ nhóm lửa trên bàn thờ và chất củi lên. 8Rồi các thầy tế lễ sắp các miếng thịt, đầu và mỡ lên củi đang cháy trên bàn thờ. 9Người dâng lễ vật phải lấy nước rửa bộ lòng và giò, rồi thầy tế lễ đem thiêu tất cả trên bàn thờ. Đó là tế lễ thiêu, tức là một sinh tế dùng lửa dâng lên, có hương thơm đẹp lòng Đức Giê-hô-va. 10Nếu lễ vật của người đó là tế lễ thiêu bằng gia súc nhỏ, hoặc chiên hay dê thì phải dâng một con đực không tì vết.

Sau khi bước ra khỏi tàu, giữa một thế giới tan hoang vừa được gột rửa, việc đầu tiên Nô-ê làm không phải là dựng lều trại, mà là lập một bàn thờ. Ông dâng “của lễ thiêu“, một loại của lễ đặc biệt mang ý nghĩa chuộc tội thay thế. Đây là một lời tuyên xưng đức tin sâu sắc, thừa nhận rằng, về lý, ông và gia đình đáng lẽ phải chết chung với thế gian. Sự sống sót của họ không phải là điều họ đáng được nhận, mà hoàn toàn là nhờ ân điển. Qua của lễ tốn kém này, Nô-ê công bố rằng mạng sống của ông giờ đây hoàn toàn thuộc về Đức Chúa Trời, Đấng đã thương xót cứu ông.

Phản ứng của Đức Chúa Trời là một bước ngoặt đáng kinh ngạc. Ngài ngửi thấy “hương thơm” và lập giao ước hứa rằng sẽ không bao giờ hủy diệt thế gian bằng một trận lụt nữa. Nhưng lý do Ngài đưa ra lại hoàn toàn bất ngờ. Ngài không phán: “Ta sẽ không rủa sả đất nữa vì các ngươi đã ăn năn.” Trái lại, Ngài hứa điều này “dù cho tâm địa của loài người vẫn xấu xa từ lúc còn niên thiếu” (Sáng-thế Ký 8:21). Bản chất con người không hề thay đổi. Vì vậy, lời hứa của Đức Chúa Trời không thể dựa trên sự tốt lành của chúng ta, mà phải dựa trên chính của lễ mà Ngài chấp nhận.

Vậy tại sao của lễ bằng con sinh tế này lại đẹp lòng Ngài? Tự nó không thể nào làm nguôi đi cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời thánh khiết. Nhưng khi nhìn vào của lễ của Nô-ê, Đức Chúa Trời nhìn thấy một hình bóng báo trước về một của lễ hy sinh duy nhất, cuối cùng, và hoàn hảo. Ngài chấp nhận của lễ tượng trưng này vì nó chỉ về thực tại tối hậu là Con của Ngài, Đức Chúa Jêsus Christ. Sự chết của Ngài mới chính là sự chuộc tội thật sự cho nhân loại. Lời hứa bảo tồn thế giới của Đức Chúa Trời được bảo đảm không phải bởi một nhân loại đã tốt hơn, mà bởi một Đấng Cứu Chuộc hoàn hảo trong tương lai.

Suy Ngẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Hãy nghĩ về một lần bạn nhận được lòng thương xót của Chúa mà mình không xứng đáng. Điều đó đã thay đổi cách bạn nhìn nhận lòng biết ơn và sự thờ phượng ra sao? Hãy dâng lời cảm tạ Đức Chúa Trời vì những lời hứa của Ngài không dựa trên sự xứng đáng của chúng ta, mà dựa trên sự hy sinh trọn vẹn của Đấng Christ.