Đọc: Sáng Thế Ký 3:16-19

16Ngài phán với người nữ: “Ta sẽ gia tăng nhiều nỗi nhọc nhằn khi con mang thai, Và thêm nhiều đau đớn mỗi khi con sinh đẻ. Tuy nhiên, con vẫn ước muốn sống bên chồng, Và chồng sẽ cai trị con.” 17Ngài phán với A-đam: “Vì con đã nghe theo lời vợ, Ăn trái cây mà Ta đã ra lệnh cấm ăn, Nên đất đai sẽ vì con mà bị nguyền rủa; Con phải khổ nhọc suốt đời mới có miếng ăn từ đất sinh ra. 18Đất sẽ sinh gai góc và cây tật lê, Và con sẽ ăn rau cỏ ngoài đồng ruộng. 19Con phải làm đổ mồ hôi trán Mới có miếng ăn Cho đến ngày con trở về đất, Là nơi con từ đó mà ra. Vì con là cát bụi, Con sẽ trở về với cát bụi.”

Sự rủa sả sau khi Sa Ngã không tạo ra những điều xấu xa mới mẻ, nhưng là sự bóp méo những điều đã được Đức Chúa Trời phán là “tốt lành.” Giống như một bài ca tuyệt vời giờ đây sẽ bị hát lạc giọng mãi mãi. Ta vẫn có thể nhận ra sự tốt lành, nhưng giờ đây lại nhuốm màu đau đớn, thất vọng và buồn rầu. Chúng ta thấy điều này trong hai nhiệm vụ cốt lõi của mạng lệnh sáng tạo ban đầu: làm cho đầy dẫy đất, và làm cho đất phục tùng.

Với người nữ, Đức Chúa Trời phán rằng nỗi đau khi sinh con của cô sẽ tăng lên gấp bội. Việc “làm cho đầy dẫy đất,” một điều vui thú và sáng tạo, giờ đây sẽ được đánh dấu bằng sự thống khổ. Hơn nữa, mối quan hệ của cô với chồng bị bóp méo. “Con sẽ khao khát chồng con, và chồng sẽ cai trị con.” Điều được sắp đặt như một vũ điệu của tình yêu tương hỗ, bổ sung cho nhau giờ đây lại trở thành một cuộc đấu tranh đau đớn của sự ham muốn và sự thống trị, một cuộc chiến giới tính đã định hình phần lớn lịch sử nhân loại.

Với người nam, Đức Chúa Trời phán rằng chính đất đai giờ đây bị rủa sả. Việc “làm cho đất phục tùng“—hành động tốt đẹp, cao quý, sáng tạo của công việc—giờ đây sẽ trở thành “lao khổ.” Gai góc và cây tật lê sẽ cản trở nỗ lực của ông. Món quà của lao động ý nghĩa không bị cất đi, nhưng giờ đây nó bị vấy bẩn bởi mồ hôi, sự thất vọng, và cảm giác triền miên như đẩy một tảng đá lên dốc. Trong mọi công việc của chúng ta, dù ở ngoài đồng, trong văn phòng, hay trong hảng xưởng, chúng ta không thể hoàn thành hết những gì mình đã hình dung. Chính mặt đất, vốn được ban cho như một món quà để nuôi sống ông, cuối cùng sẽ nuốt chửng ông: “vì con là bụi đất, và con sẽ trở về với bụi đất.” Lời rủa sả chính là đây: những điều Đức Chúa Trời ban cho chúng ta thạnh vượng giờ đây lại trở thành những đấu trường đầy đau khổ.

Suy Gẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Hãy xem xét những lĩnh vực chính trong cuộc sống của bạn, nơi bạn tìm thấy vừa có ý nghĩa lớn lẫn sự thất vọng lớn (ví dụ: công việc, việc nuôi dạy con cái, hôn nhân của bạn). Khi nhận ra nghịch lý này—vừa tìm thấy ý nghĩa lớn lao, vừa cảm thấy thất vọng tột cùng—chính là dấu ấn của sự Sa Ngã, thì sự thấu hiểu đó giúp bạn thế nào để bám giữ hy vọng thay vì đắm chìm trong tuyệt vọng? Hãy cảm tạ Đức Chúa Trời vì Ngài đã bước vào thế giới “lao nhọc” này để cứu chuộc nó.