Đọc: Sáng Thế Ký 3:1-3

1Trong các loài thú đồng mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã tạo nên, rắn là loài quỷ quyệt hơn cả. Rắn nói với người nữ: “Có thật Đức Chúa Trời đã dặn các người không được ăn trái các cây trong vườn sao?” 2Người nữ nói với con rắn: “Chúng tôi được ăn trái của các cây trong vườn, 3nhưng về trái của cây trồng giữa vườn, Đức Chúa Trời đã phán: ‘Các con không được ăn, cũng đừng đụng chạm đến trái cây ấy, kẻo các con sẽ chết’”. 

Cám dỗ không bao giờ đến một cách ồn ào. Nó len lỏi vào lòng chúng ta qua những câu hỏi tưởng chừng vô hại. Con rắn không bắt đầu bằng việc xúi giục hãy phạm tội. Nó bắt đầu bằng cách gieo rắc sự nghi ngờ: “Có thật Đức Chúa Trời phán…?” Câu hỏi này vô cùng xảo quyệt. Nó không phủ nhận trực tiếp Lời Chúa, nó chỉ ám chỉ rằng mệnh lệnh đó thật vô lý. Nó ngầm đặt ra một giả định rằng con người có quyền phán xét Lời của Đức Chúa Trời.

Ngay khi Ê-va đối thoại với câu hỏi đó, bà đã tự đặt mình vào vị trí của một quan tòa. Tội lỗi không bắt đầu bằng hành động hái trái cấm, mà bắt đầu từ khoảnh khắc chúng ta cho rằng mình có đủ khôn ngoan để phán xét mệnh lệnh của Chúa. Khi bắt đầu tự hỏi: “Liệu điều này có thực sự tốt cho mình không?”, chúng ta đã tự đặt mình lên trên Chúa rồi. Câu trả lời của Ê-va cho thấy sự nghi ngờ đã bén rễ. Bà thêm vào lời Chúa cấm: “cũng không được đụng đến,” khiến cho mệnh lệnh của Ngài có vẻ nghiêm khắc hơn. Trái tim bà đã bắt đầu ngả lòng.

Suy Ngẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Có bao giờ bạn thấy mình nghi ngờ sự tốt lành hay sự khôn ngoan của Lời Chúa, và qua đó mình trở thành người phán xét Ngài không? Hãy thưa chuyện với Chúa về điều này trong lòng khiêm nhường ăn năn.