Đọc: Sáng-thế Ký 2:18-20

18Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán: “Con người ở một mình thì không tốt. Ta sẽ tạo nên một người giúp đỡ thích hợp với nó.” 19Giê-hô-va Đức Chúa Trời lấy đất nắn nên mọi loài thú đồng và chim trời, rồi đưa đến trước mặt con người để xem con người đặt tên chúng là gì, và bất cứ tên nào con người đặt cho mỗi sinh vật đều thành tên riêng của nó. 20A-đam đặt tên cho mọi loài gia súc và chim trời cùng mọi loài thú rừng; nhưng phần A-đam thì chẳng tìm được một ai giúp đỡ thích hợp với mình.

Hãy tưởng tượng một thế giới hoàn hảo, nơi công việc đầy thỏa nguyện và sự thông công với Đức Chúa Trời thật tự nhiên như hơi thở. Giữa bản giao hưởng của sự trọn vẹn đó, chính Đức Chúa Trời lại phán như một nốt nhạc lạc điệu, một lời vừa đáng kinh ngạc lại vừa đầy an ủi: “Loài người ở một mình thì không tốt.”

Đây là một lời phán vô cùng sâu sắc. Nó cho chúng ta biết rằng ngay cả mối tương giao hoàn hảo với chính Chúa, theo thiết kế của Ngài, cũng không đủ để đáp ứng trọn vẹn nhu cầu quan hệ của con người. Sự cô đơn của A-đam không phải là hậu quả của Sự Sa Ngã, mà là một đặc điểm được Chúa định sẵn trong sự Sáng Tạo. Nhu cầu sâu sắc về tình bạn đồng hành này đã được thêu dệt nên trong chính con người ông. Đó không phải là một yếu đuối cần vượt qua, mà là một sự trống trải được Chúa chủ đích đặt để, đang chờ đợi được lấp đầy.

Ngày nay, chúng ta thường xem sự cô đơn như một dấu hiệu của thất bại hay sự yếu đuối. Và dù tội lỗi chắc chắn đã làm tổn hại các mối quan hệ; nỗi khao khát ban đầu để được kết nối là một điều cơ bản hơn nhiều. Đó là một nỗi khao khát thiêng liêng. Đó là tiếng vọng từ chính lời tuyên bố của Đức Chúa Trời rằng chúng ta được tạo dựng cho nhau. Việc tìm kiếm giữa các loài động vật chỉ càng làm A-đam nhận thức sâu sắc hơn về sự thiếu thốn đã được sắp đặt sẵn. Thật là một chân lý khiêm nhường và tươi đẹp: Đức Chúa Trời đã tạo nên chúng ta theo cách con người cần đến tình người một cách sâu sắc.

Suy Gẫm, Chia Sẻ & Cầu Nguyện: Hãy nghĩ về lần nào đó bạn cảm thấy quá cô đơn. Bây giờ biết rằng nhu cầu kết nối con người này là một phần trong thiết kế nguyên thủy và “tốt lành” của Đức Chúa Trời (chứ chưa hẵn là kết quả tội lỗi hay yếu đuối cá nhân). Sự hiểu biết đó an ủi hay thách thức bạn như thế nào khi suy nghĩ về sự cô đơn? Hãy trình dâng điều đó cho Chúa.